Khê Sướng là người thẳng thắn, lại rất quan tâm đến Nhan Trì. Chỉ trong mười phút nghỉ giữa giờ ngắn ngủi, anh ta đã nói cho Nhan Trì không ít chuyện về học sinh lớp một.
“Không hoạt bát à? Là vì bọn trẻ còn chưa quen nhau thôi. Mới khai giảng nửa tháng, những đứa nhỏ này đề phòng khá cao.”
“Trước đây đúng là chúng chưa từng đi học. Phụ huynh không yên tâm, tất nhiên phải giữ con cái bên cạnh mới thấy an toàn.”
“Minh Thải ấy hả? Con bé khá hoạt bát, chỉ là thỉnh thoảng hơi nghịch. Nhưng anh nhớ kỹ nhé, đừng nhìn vào mắt con bé.”
Nhan Trì không hiểu, liền hỏi: “Vì sao lại không được nhìn vào mắt cô bé?”
Đôi mắt của cô bé ấy rõ ràng rất đẹp.
“Đó là năng lực của con bé.” Khê Sướng đáp, “Cậu chẳng lẽ muốn biến thành con rối bị nó điều khiển sao?”
Thấy Nhan Trì sững người, Khê Sướng tưởng anh bị dọa, bèn trấn an: “Nhưng cậu cũng đừng sợ, cậu là giáo viên, nhà trường sẽ bảo vệ cậu. Bọn trẻ này không dám làm quá đâu.”
Khê Sướng vừa dứt lời, quay đầu lại thì phát hiện Nhan Trì đang nhìn mình bằng ánh mắt mờ mịt, ngơ ngác.
Nhan Trì thành thật hỏi: “Anh đang đùa tôi đúng không?”
Khê Sướng: “Hả?”
Hai người cứ thế nhìn nhau một lúc. Nhan Trì rất chắc chắn rằng Khê Sướng chỉ đang cố tình hù dọa anh, giống như mấy giáo viên lâu năm hay bịa chuyện ma quái để dọa người mới. Thực chất tất cả đều là ám thị tâm lý, hoàn toàn không có căn cứ khoa học.
Nhan Trì là người theo chủ nghĩa duy vật kiên định, anh không thể hiểu nổi vì sao Khê Sướng lại có cách nghĩ như vậy về Minh Thải.
Nghĩ thêm một chút, ánh mắt Nhan Trì nhìn Khê Sướng càng lúc càng trở nên kỳ lạ. Chỉ cần nhìn vào mắt Minh Thải là sẽ biến thành con rối bị điều khiển? Sao có thể gán cho một cô bé suy nghĩ đáng sợ như thế được.
Sắc mặt Nhan Trì trầm xuống, thiện cảm vừa có với Khê Sướng lập tức tan biến: “Những lời này anh không được nói trước mặt Minh Thải. Tất cả chúng ta đều là người bình thường cả, anh cũng đừng có thành kiến như vậy với cô bé.”
Khê Sướng: “?”
Người mới này đang nói cái gì vậy? Anh ta có thành kiến với Minh Thải lúc nào? Sao chính anh ta còn không biết?
Hơn nữa… “tất cả đều là người bình thường” là ý gì?
Bọn họ vốn đâu phải là người.
“Đinh linh linh.”
Tiếng chuông vào lớp vang lên. Nhan Trì cầm sách đứng dậy, anh không muốn vừa ngày đầu đã xảy ra xích mích với đồng nghiệp. Khi đi ngang qua bàn làm việc của Khê Sướng, anh chỉ nói một câu hẹn gặp lại.
Khê Sướng khẽ đáp một tiếng, nhìn theo bóng lưng Nhan Trì rời đi, sau đó lập tức gọi điện cho chủ nhiệm, đi thẳng vào vấn đề: “Cậu nhóc mà anh tìm về rốt cuộc là thế nào vậy? Sao cậu ta lại tự xưng là con người? Cậu ta có vấn đề về nhận thức bản thân à?”
Giọng chủ nhiệm rõ ràng sững sờ: “Cậu ta thật sự nói như vậy sao?!”
“Tôi nghe tận tai, sao có thể giả được.” Khê Sướng nhớ lại dáng vẻ nghiêm túc của Nhan Trì khi trách cứ mình, càng nghĩ càng khó hiểu, “Cậu ta còn bảo tôi đừng phân biệt đối xử với Minh Thải. Minh Thải đã lan truyền khắp nơi chuyện tôi từng bị mèo đuổi cắn, tôi còn chưa tính sổ với con bé, giờ lại bị vu oan nữa.”
Khê Sướng bực bội uống cạn một ngụm nước lớn.
Chủ nhiệm nói: “Cậu đừng nóng, để tôi kiểm tra lại đã.”
Bên lớp học kế bên.
Nhan Trì dùng nửa tiết đầu để dạy âm vị, nửa tiết sau cho học sinh tự tiêu hóa kiến thức, viết lại những âm vị đã học, rồi giao thêm vài bài tập.
Trong lúc học sinh đang làm bài, Nhan Trì gọi riêng Minh Thải ra ngoài hành lang.
Minh Thải chớp mắt hỏi: “Thưa thầy, thầy gọi em có chuyện gì ạ?”