Lúc ăn sáng, mọi người đều im lặng trước sau như một.
Xương cốt Đào Thị trước giờ không tốt, sau khi mệt mỏi ăn vài miếng thì dừng đũa. Sau đó cầm lấy trà dưỡng sinh hạ nhân mang tới, chậm rãi uống.
Chưa đến lâu sau, bà thấy tiểu nữ xưa nay thích ngồi trong góc cũng buông đũa, đang cầm khăn khẽ lau khóe môi.
Trong mắt Đào Thị không khỏi ánh lên vẻ sầu lo.
Sau bao năm nuôi dưỡng mà sức khỏe vẫn yếu ớt như vậy, mai sau nếu làm nhân phụ, chỉ sợ việc con nối dõi khó khăn.
Lại nói, suy cho cùng là do lúc nhỏ Uyển tỷ nhi bị thương, dù cẩn thận điều dưỡng cũng khó nuôi được khỏe mạnh như người ta.
Vừa nghĩ đến đây, Đào Thị không kiềm được nỗi hận mấy bà vú năm đó tìm cho Uyển tỷ nhi.
Từ nhỏ Uyển tỷ nhi đã không khóc không nháo, cho dù đói khát, lạnh hay ốm cũng đều lặng lẽ không gọi người. Mấy bà tử khốn nạn thấy Uyển tỷ nhi dễ trông thì bắt đầu lười biếng, giở thủ đoạn. Đợi khi không ai thấy thì bỏ mặc Uyển tỷ nhi ở một bên, bọn họ tụ tập cùng nhau uống rượu đánh bạc.
Ngày đó bà mang thai Uyển tỷ nhi, Ngũ ca nhi sinh bệnh mà mất, bà đau đớn khôn nguôi khóc lóc ngày đêm, dẫn tới sau khi sinh hạ Uyển tỷ nhi thì bắt đầu bệnh triền miên, không kịp chăm sóc Uyển tỷ nhi.
Mỗi lần đi thăm Uyển tỷ nhi, thấy nàng yên lặng, còn nghĩ rằng mấy bà tử này chăm sóc thật tốt, đâu ngờ Uyển tỷ nhi lại phải chịu thờ ơ như vậy?
Nếu không phải về sau Huệ tỷ nhi vô tình phát hiện ra đầu mối, không biết Uyển tỷ nhi còn phải tiếp tục chịu khổ bao lâu.
Nhưng cuối cùng vẫn là quá muộn. Thương tổn từ gốc rễ, đâu thể dễ dàng chăm sóc lại được.
Ăn sáng xong, Hầu gia mang theo tam nhi tử tới nha môn.
Đào Thị cho mấy người con dâu rời đi.
Còn Lâm Uyển lại bị Đào Thị giữ lại một mình.
Đào Thị kéo tay nàng lại, quan sát một phen.
Hôm nay nàng mặc một bộ váy dài màu xanh nhạt, cổ và tay áo đều được thêu lan sơn trà, bên ngoài khoác áo lụa xanh trắng đan xen, nhìn phiêu dật lại dịu dàng. Người này cũng giống bà, luôn luôn yên lặng như bức tranh tĩnh vậy.
"Hiếm thấy hôm nay còn biết thoa phấn tô mi, vấn tóc cũng rất đẹp." Đào Thị cười nói: "Sau này nên ăn vận tinh tế như vậy, dung mạo cô nương nhà ta vốn đã như thiên tiên, bình thường cứ giấu giếm làm gì, cũng không phải không nhận ra con."
Lâm Uyển mím môi cười yếu ớt.
Đào Thị thầm than, cô nương nhà bà cái gì cũng tốt, nhưng tính tình nhạt nhẽo, nói cũng ít. Nhất là từ lúc trưởng tỷ của nàng xuất giá, cái tính lầm lì này của nàng càng bộc lộ ra.
"Uyển tỷ nhi, hôm trước con và Dương Thị lại ra ngoài dạo phố à?"
Lâm Uyển hơi giật mình, cân nhắc trả lời: "Nghe nói Trân Bảo Các mới nhập thêm trâm cài, con xin tam tẩu dẫn con đi xem thử."
"Tại sao không để hai tẩu tẩu khác dẫn con đi." Đào Thị nhìn nàng hỏi. Không đợi nàng nói thì bà đã chặn ngang cái cớ của nàng: "Dù đại tẩu con bận chuyện quản gia, thì vẫn còn nhị tẩu con. Nhị tẩu xưa nay yêu cái đẹp, để cho nàng đi dạo cùng con, không chừng nàng còn thích lắm."
Lâm Uyển nhậm rãi cụp mi. Mắt nhìn chằm chằm mũi chân, phút chốc im lặng.
Thấy nàng mím môi không nói, trong ngực Đào Thị như bị người ta nhéo, khó chịu vô cùng.
Đào Thị làm sao không biết, tiểu nữ này của bà trong lòng có khúc mắc. Từ sau khi Huệ tỷ nhi xuất giá, Uyển tỷ nhi và Xương Hi sinh ra hiềm khích, thoáng chốc đã nhiều năm trôi qua, nhưng vẫn không tháo gỡ được vướng mắc này trong lòng.
"Uyển tỷ nhi, con muốn trách thì trách nương, là nương kiên quyết muốn trưởng tỷ con gả cho phủ Hàn Quốc công." Đào Thị kéo tay nàng lại, nhẫn nhịn đau xót nói: "Uyển tỷ nhi, con đừng đối xử lạnh lùng với nhị ca con như vậy, trong lòng nó cũng không chịu nổi. Con nhìn nó xem, bây giờ nó cũng thay đổi rồi, biết tiến thủ, cũng không ra ngoài gây chuyện với người ta nữa..."
Nghe lời tận tình khuyên bảo của Đào Thị, tinh thần Lâm Uyển lại dần hoảng hốt, bên tai dường như vang lên tiếng cười lanh lảnh.
Chủ nhân của tiếng cười trong trẻo đó là trưởng tỷ của nàng, Lâm Huệ.
Năm xưa, để thu dọn tai vạ do nhị ca nàng rước về, để không ảnh hưởng đến tiền đồ của nhị ca nàng, trưởng tỷ xinh đẹp động lòng người của nàng phải gả cho đích tam công tử của Hàn Quốc Công phủ, cái tên mập mặt mâm đó chỉ biết chơi bời lêu lổng, uống rượu đánh bạc, quần áo là lượt.
Lâm Uyển thất thần nghĩ, bây giờ nhị ca thay đổi rồi, biết sai rồi, nhưng có tác dụng không? Có thể đổi lại một đời của trưởng tỷ không?
Ngày đó trưởng tỷ ôm nước mắt lên kiệu hoa.
Cũng chính giờ này ngày này, nàng vẫn có thể nhớ rõ ràng trên giá y đỏ rực, có một chỗ ướt nhẹp nước, đó là nước mắt của trưởng tỷ.
Đào Thị tận tình khuyên bảo một hồi, thấy nàng từ đầu đến cuối đều cúi mặt, giống như bất động, tâm trạng không khỏi thất vọng.
Nhưng cũng biết khúc mắc này tồn tại nhiều năm, không phải một sớm một chiều có thể tháo gỡ được, bèn bỏ nỗi thất vọng trong lòng sang một bên, nói đến chuyện khác.
"Uyển tỷ nhi, nương muốn nói với con chuyện này."
Đào Thị nói đoạn, lại quan sát nàng một phen, mặt mày xưa nay phờ phạc lại ngậm ý cười: "Mấy ngày trước, có gia phụ thế gia bóng gió hỏi thăm con với ta, lúc này nương mới đột nhiên nghĩ đến, Uyển tỷ nhi của chúng ta đã trưởng thành thục nữ xinh đẹp duyên dáng, đương nhiên sẽ có thiếu niên tuấn tú đến cầu thân."
Lâm Uyển nhất thời không phản ứng, kinh ngạc nhìn mẫu thân nàng.
Đào Thị hiếm khi thấy bộ dạng nàng thất thố khiếp sợ, không khỏi có phần vui vẻ, điểm nhẹ lên chóp mũi nàng dịu dàng nói: "Hôn nhân cưới gả là chuyện lớn, chuyện quan trọng, con chớ có xấu hổ. Nương tìm con đến, cũng là muốn hỏi một mình con, con thích kiểu người thế nào? Bất luận là tướng mạo hay là tính cách, con có suy nghĩ gì thì cứ nói với nương. Đến lúc đó, nương cũng dễ giúp con cân nhắc chọn lựa thử xem."
Lâm Uyển hồi phục tinh thần.
Đúng vậy, nàng mười sáu tuổi rồi, cũng đến tuổi nghị thân.
Nếu như không có ngày hôm trước, có thể lúc này nàng sẽ thẳng thắn nói với bà chuyện của nàng và Tấn Trừ, nhưng hôm nay lại không cần nữa. Quá khứ của nàng và Tấn Trừ, nàng sẽ vùi lấp hoàn toàn trong dòng chảy thời gian.
Sau khi nghĩ ngợi một lát, Lâm Uyển nói ra yêu cầu của mình: "Con không thích nam tử thay đổi thất thường. Nếu có thể giữ mình trong sạch, hoặc là trong khuôn phép nghiêm chỉnh, ví dụ như quy tắc bốn mươi không con mới được nạp thiếp, vậy thì không thể tốt hơn."
Đào Thị nghe nàng có thể nói ra yêu cầu, chỉ cảm thấy sức sống cũng dâng lên rất nhiều. Bởi vì khuê nữ này của bà xưa nay ít nói kiệm lời, có lời gì đều giấu trong lòng không lên tiếng, khiến cho người làm mẫu thân như bà luôn cảm thấy bất lực. Hôm nay nghe nàng có thể nói ra suy nghĩ xuất phát từ nội tâm, bà đương nhiên hài lòng, lúc này mới nhận lời.
"Còn gì nữa không? Tướng mạo hoặc là gì khác, có yêu cầu gì không?" Đào Thị chọc ghẹo hỏi nàng.
Trong đầu Lâm Uyển thoáng hiện lên khuôn mặt phong dã diễm lệ của Tấn Trừ.
"Xem qua là được." Nàng nhẹ giọng nói: "Con quan tâm nhân phẩm của người đó hơn."