Chú Vương suy nghĩ một chút rồi nói: "Triệu Quốc Tường vốn tính đa nghi, tài sản chỉ có đặt ngay dưới mí mắt thì ông ta mới yên tâm, cho nên tôi đoán rằng, ông ta chắc chắn sẽ giấu tài sản trong mật thất ở phòng ngủ."
Tô Tô nhận được câu trả lời, lập tức lên kế hoạch. Cô nhớ lúc ăn cơm tối, người bố cặn bã Triệu Quốc Tường có nhắc đến việc ngày mai ông ta phải ra ngoài một chuyến, rất có thể là để liên hệ trước với người mua, thuận tiện cho việc bán tháo nhà máy.
Mà mỗi lần Triệu Quốc Tường không có nhà, Mục Lan Tâm đều sẽ hẹn các bà vợ khác trong giới đi đánh mạc chược. Triệu Y Y thì sẽ đi đến công ty bách hóa để mua sắm quần áo. Đây chính là cơ hội tốt ngàn năm có một!
Sau khi tạm biệt chú Vương, Tô Tô trở về phòng mình nghỉ ngơi. Sáng hôm sau, quả nhiên nhà họ Tô chỉ còn lại một mình cô. Tô Tô tránh tai mắt của người giúp việc, đi thẳng đến phòng của Triệu Quốc Tường. Dựa theo mô tả của chú Vương, cô rất nhanh đã tìm thấy lối vào mật thất ở trong tủ quần áo.
Trước đây nhưng gia đình giàu có thường đào một mật thất trong nhà để tiện tránh chiến tranh và cất giấu tài sản, mật thất của nhà cổ họ Tô hiện tại lại bị Triệu Quốc Tường chiếm làm của riêng. Tô Tô lấy đèn pin từ trong không gian ra, men theo cầu thang tối om cẩn thận đi xuống dưới.
Chẳng bao lâu sau, trước mắt hiện ra một khoảng đất trống, bên trên đặt rất nhiều rương gỗ sưa vàng. Cô mở liền mấy cái rương, bên trong toàn là những thỏi vàng lớn "Đại Hoàng Ngư" vàng óng ánh, mỗi thỏi nặng chừng 10 lượng!
Tô Tô vừa động ý nghĩ, lập tức thu hết mấy cái rương vào trong không gian. Lại mở tiếp những cái rương khác, Tô Tô không kìm được mà hít sâu một hơi. Nhà họ Tô không hổ danh là nhà tư bản nổi tiếng ở đất Thượng Hải.
Từng chiếc rương chứa đầy ắp tiền đồng, đồng bạc trắng và đủ loại văn vật, châu báu quý giá, đều là những khối tài sản mà người bình thường cả đời cũng không thấy được, cũng chẳng dám tưởng tượng ra! Châu báu bao gồm ngọc phỉ thúy Đế Vương Lục, đá ngọc, mã não, san hô, đông châu, đồi mồi, đá bích tỷ, đá ngọc lam... Đồ sứ có sứ trắng, sứ thanh hoa, sứ pháp lam...
Thậm chí còn có mấy cái rương chứa đầy thư pháp, tranh vẽ của các danh gia vô giá, tiền Giao tử đời Tống, Long phiếu Đại Thanh, công trái quốc gia...
Những thứ này đều là do ông cụ Tô xuất thân từ giới ngân hàng lúc sinh thời thích sưu tầm. Trong góc lại còn chất đống các loại dược liệu quý hiếm, có nhân sâm trăm năm, linh chi nhưng hươu, đông trùng hạ thảo, nghệ tây, vảy tê tê...
Tô Tô không chút do dự thu tất cả vào trong không gian. Sau khi quét sạch đồ đạc trong mật thất, cô vẫn không tìm thấy khế ước nhà đất của nhà họ Tô. Chẳng lẽ giấu ở chỗ nào đó trong phòng ngủ?
Tô Tô từ mật thất đi lên, nhìn quanh bốn phía, phát hiện trong tủ quần áo có rất nhiều áo lông, trong đó phần lớn nhìn rất quen mắt, hình như đều là đồ mẹ Tô để lại. Trong bàn trang điểm, trang sức thuộc về mẹ Tô lại càng nhiều hơn!
Trong lòng Mục Lan Tâm luôn hận mẹ Tô nhưng lại thường xuyên vô thức bắt chước cách ăn mặc trang điểm của bà. Đúng là Đông Thi bắt chước Tây Thi, kệch cỡm vô cùng!
Tô Tô cười khẩy trong lòng, trực tiếp thu toàn bộ đồ đạc của mẹ Tô vào không gian. Đi một vòng vẫn không tìm thấy. Đột nhiên, Tô Tô nảy ra một ý, cô ra khỏi phòng ngủ, quay người đi sang thư phòng của Triệu Quốc Tường ở ngay bên cạnh. Mọi người thường sẽ cất giữ những đồ vật quan trọng trong thư phòng, bởi vì nơi này bình thường không cho người khác vào, cũng là nơi an toàn nhất.
Trên giá sách trong thư phòng bày biện đủ loại sách vở nhưng đều còn mới tinh, có quyển thậm chí còn chưa bóc tem. Giữa phòng trải một tấm thảm dày, bên trên đặt một chiếc bàn làm việc bằng gỗ sưa vàng, trông vô cùng khí phái. Tô Tô đưa tay kéo toàn bộ ngăn kéo bàn làm việc ra.