Toàn bộ khu vực trồng trọt đều được tự động hóa từ gieo hạt, chăm sóc, thu hoạch, điều chỉnh độ ẩm, nhiệt độ thậm chí còn mô phỏng khí hậu từng vùng.
Kết hợp với đất tốt và nước suối, cây cối lớn nhanh như thổi với chất lượng vượt trội.
Phía Nam là khu thứ hai, cô xây thành siêu thị dự trữ quy mô lớn, chứa đủ loại đồ dùng sinh hoạt, dùng vài đời cũng không hết.
Hai khu còn lại cô chỉ để tạm vài thứ linh tinh, là mấy món đồ tiện tay ném vào lúc rảnh rỗi.
Tô Tô đi tới bên hồ nước, hai tay vốc lấy một ngụm mà uống.
Dòng nước mát lạnh và ngọt ngào lướt qua cổ họng, cô uống xong liền thấy eo mình bớt đau nhức.
Đúng lúc này thì có tiếng gõ cửa vang lên.
“Tiểu thư, tôi là dì Trương, ông chủ gọi cô xuống ăn tối.”
Tô Tô thoát khỏi không gian, mở cửa theo dì Trương đi xuống lầu.
Nhà họ Tô hiện đang sống trong một căn biệt thự kiểu Tây, nằm ngay trung tâm Thượng Hải, cả nhà lẫn vườn rộng khoảng 200 mét vuông.
Đồ nội thất toàn là gỗ hoàng hoa lê, sờ vào mịn màng ấm áp. Trên tường treo tranh chữ của các danh gia cổ đại. Phòng khách bày nhiều món gốm sứ quý: sứ xanh trắng, sứ trắng, v.v... Tô Tô âm thầm ước lượng, tài sản mẹ để lại cho cô chắc chắn là một khoản khổng lồ mà người bình thường không dám mơ tới.
Chẳng trách cha rác rưởi Triệu Quốc Tường dùng mọi thủ đoạn, ép cô ký giấy chuyển nhượng. Chỉ có như vậy, ông ta mới có thể danh chính ngôn thuận xử lý khối tài sản này.
Từ xa, cô thấy bàn ăn chính: Triệu Quốc Tường và Mục Lan Tâm ngồi ở ghế đầu bàn, Triệu Y Y ngồi bên cạnh mẹ mình.
Tô Tô lạnh lùng cười ba người này nhìn thì như một gia đình hạnh phúc, thật ra là kẻ cướp tổ chim khách!
“Tô Tô, lại đây với bố nào, bố bảo mẹ Mục của con nấu mấy món con thích nhất, mau nếm thử xem sao.”
Triệu Quốc Tường vừa cười vừa gọi cô tới, trông như một ông bố yêu thương con gái hết mực.
Tô Tô lập tức đổi nét mặt thành vẻ ngỡ ngàng xúc động, nhanh chân bước qua bên cạnh quản gia Vương, người đã gắn bó với nhà họ Tô suốt ba mươi năm. Cô mơ hồ nghe thấy ông lẩm bẩm: “Tiểu thư, đừng ký.”
Tô Tô khựng lại một chút, ánh mắt lướt qua ông cụ rồi lập tức quay đi.
Cô ngồi xuống bàn ăn, ngay lập tức bắt được ánh nhìn phấn khích và đầy ác ý trong mắt Mục Lan Tâm cùng Triệu Y Y.
Mục Lan Tâm bước tới, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, dịu dàng nói: “Tô Tô, dì muốn xin lỗi con. Hôm nay dì hành động lỗ mãng quá, nên đã đích thân nấu món sườn kho con thích nhất. Mau nếm thử xem nào.”
Tô Tô giật tay ra, cầm đũa gẩy nhẹ đĩa đồ ăn: “Dầu mỡ quá, nhìn thôi đã buồn nôn.”
Sắc mặt Mục Lan Tâm không đổi, vẫn giữ nụ cười hiền hậu: “Lỗi của dì, chắc là cho nhiều dầu quá.”
“Con thử cháo hải sản này xem, thanh đạm hơn đấy.”
Tô Tô không buồn động đũa, chỉ hơi nhướng mày, giọng đột ngột đổi hướng: “Ai cho bà ngồi vào cái ghế đó?”
Mặt Mục Lan Tâm cứng lại.
Từ khi bà ta bước chân vào nhà này, con nhóc kia luôn làm ầm lên không cho bà ta ngồi ghế ấy, nói gì mà “ghế này chỉ dành cho nữ chủ nhân nhà họ Tô”!
Nhưng tại sao chứ!?
Chẳng lẽ bà ta còn không bằng một người đàn bà đã chết?
Mục Lan Tâm nghiến răng, cố ý để cháo nóng bắn lên tay, làm ra vẻ đau đớn: “Á! Nóng quá! Tô Tô, con đừng giận, dì không ngồi nữa là được.”
Ánh mắt lại âm thầm nhìn về phía Triệu Quốc Tường.
Triệu Y Y không chịu nổi khi thấy mẹ bị sỉ nhục, tức giận gào lên: “Tô Tô, chị đừng có được đằng chân lân đằng đầu! Mẹ tôi bây giờ là nữ chủ nhân của nhà họ Tô, ngồi đó thì đã sao?”
Tô Tô nhướng mày: “Ồ, thế à?”
“Sao tôi nhớ nhà này họ Tô thì phải?”
“Sống sung sướng quá rồi, đến họ của mình cũng quên luôn sao?”
Rầm! Triệu Quốc Tường đập mạnh tay xuống bàn: “Tất cả im hết cho tôi!”