Gom Gia Sản, Tiểu Thư Tư Bản Lên Phía Bắc Tìm Chồng

Chương 34

Trước Sau

break

Vừa đến nơi, Tần Húc Đào cẩn thận đặt Tô Tô lên giường, lại dùng chăn của mình bọc kín cô, lấy quần áo sạch từ trong tủ ra đưa cho cô, trầm giọng nói: "Em mau thay quần áo ướt ra, đợi người ấm lên rồi đi tắm nước nóng, phòng ngừa cảm sốt."

Nói xong liền xoay người đi, Tô Tô nhìn bóng lưng người đàn ông, trong lòng lướt qua một dòng nước ấm.

Cô đưa tay cởi hết quần áo ướt ra, thay bộ đồ sạch sẽ ấm áp vào, cuối cùng cũng cảm thấy sống lại được một chút. Cả căn phòng chỉ còn tiếng sột soạt thay quần áo.

"Xong rồi."

Tần Húc Đào gật đầu: "Anh đi xả nước nóng cho em, em vào thùng tắm ngâm một chút."

Ở nơi này không mua được bồn tắm, nên lần trước Tô Tô thuận tay đặt làm một cái thùng gỗ, như vậy có thể ngâm mình trong nhà. Không ngờ bây giờ lại có đất dụng võ.

Tô Tô gật đầu, thở hắt ra một hơi, quấn chặt chiếc chăn ấm áp, ngón tay cô lạnh cóng đến đỏ bừng, dường như không còn cảm giác nữa. Lúc ở dưới nước, cô muốn kéo cả Phương Ánh Thu lên.

Nhưng Phương Ánh Thu lại liều mạng giãy giụa, muốn ấn cô xuống, thậm chí còn đá mạnh vào bắp chân cô một cái. Lúc đó cô cảm thấy chân mình bị chuột rút, chính vì thế mới không còn sức bơi lên nữa. May mà Tần Húc Đào kịp thời truyền cho cô một hơi, nếu không thì cô chưa kịp vào bờ đã chết ngạt rồi.

Kết quả lên bờ còn nghe thấy Phương Ánh Thu vừa ăn cướp vừa la làng! Tức đến nỗi lúc ấy cô muốn lôi Phương Ánh Thu cùng nhảy xuống nước, để xem rốt cuộc là ai cứu ai, lại là ai hại ai!

Nhưng cơ thể cô lúc đó đã lảo đảo sắp ngã. Chắc chắn không trụ được nếu xuống nước thêm chuyến nữa, may mà Phương Ánh Thu có tật giật mình, không đánh đã khai. Nhưng giờ nghĩ lại, cô vẫn rất tức giận vì chưa dạy dỗ Phương Ánh Thu một trận ra trò.

Tuy nhiên lúc đó Tần Húc Đào nói sẽ điều tra rõ ràng, cho cô một lời giải thích, cô cứ đợi là được. Nghĩ vậy, khóe miệng Tô Tô không kìm được cong lên một nụ cười. Lúc này, Tần Húc Đào đẩy cửa phòng, ánh mắt rơi trên khuôn mặt Tô Tô, nói: "Nước được rồi, có thể ngâm mình rồi."

Khóe miệng Tô Tô cong lên, không nhịn được làm nũng: "Chân em đông cứng rồi, anh bế em đi."

Nói xong liền dang rộng hai tay, vẻ mặt đầy mong chờ. Tần Húc Đào nhíu mày, chần chừ trong giây lát, sau đó sải bước đi tới, bế bổng Tô Tô lên. Cẩn thận đặt cô ngồi xuống chiếc ghế đẩu bên cạnh thùng gỗ.

Lại đổ thêm ít nước nóng vào chậu. Động tác nhẹ nhàng đặt chân Tô Tô vào trong. Chỉ thấy anh ngồi xổm xuống, không chút chê bai, ngón tay thon dài đưa vào trong nước, nhẹ nhàng xoa bóp ngón chân, lòng bàn chân và mu bàn chân cho Tô Tô. Hơi nước mờ ảo bao trùm khắp phòng tắm.

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của người đàn ông, trong lòng Tô Tô bỗng thấy hơi ngứa ngáy. Cô chợt cảm thấy, cứ tiếp tục như thế này mãi xem ra cũng không tệ.

"Đỡ hơn chút nào chưa?" Giọng nói trầm ấm đầy cuốn hút của Tần Húc Đào vang lên bên tai.

Tô Tô hoàn hồn, vành tai đỏ ửng đáp: "Ưm, đỡ rồi."

Tần Húc Đào đứng dậy, dùng những ngón tay ướt đẫm rút hai tờ giấy, lau qua loa. Anh cúi đầu nhìn Tô Tô: "Tôi ra ngoài trước đây, em ngâm thêm một lát đi cho tan hết hơi lạnh."

Nói xong, anh quay người rời đi. Tô Tô ngâm mình trong làn nước nóng, cảm thấy toàn thân ấm áp dễ chịu, khóe môi không giấu được nụ cười. Đợi Tô Tô thay quần áo xong xuôi rồi bước ra khỏi phòng tắm. Cô bỗng ngửi thấy trong không khí nồng nặc một mùi hăng hắc.

Là gừng!

Tần Húc Đào thế mà lại đang nấu canh gừng. Tuy đàn ông biết nấu ăn rất quyến rũ nhưng cô lại ghét nhất là mùi gừng. Ngay khi cô định lén chuồn vào phòng ngủ giả vờ ngủ say.

Tần Húc Đào đã nghe thấy tiếng động. Anh bưng một bát canh gừng đưa tới, nói: "Em uống đi, để giải cảm lạnh!"

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc