Tôn Tú Nga sưng húp cả mắt, lúc này mới chú ý đến Tô Tô: “Cô em này là ai thế?”
Chị Phương nói: “Cô ấy là vị hôn thê của đội trưởng Tần, người mới đến mấy hôm trước đấy.”
Tô Tô mỉm cười, lấy bản vẽ đã chuẩn bị trước ra, nói: “Chị Tú Nga, em muốn nhờ chị làm giúp em một bộ đồ bảo hộ.”
Tôn Tú Nga vốn đang buồn bã, vừa nhìn thấy kiểu dáng đồ bảo hộ trên bản vẽ của Tô Tô, lập tức thấy hứng thú. Cô ấy nhìn thoáng qua là nhận ra tính thực dụng của bộ đồ này, có thể bảo vệ các khớp xương quan trọng. Hồi nhỏ cô ấy học trượt băng không biết đã ngã bao nhiêu lần.
Bạn bè cùng làng với cô ấy, thậm chí có người vì trượt băng mà gãy tay, gãy chân, vỡ đầu.
Tôn Tú Nga lau nước mắt, vỗ ngực nói: “Cứ giao cho chị!”
“Mọi người đừng vội, lát nữa là chị làm xong ngay. Ngoài ra, cô em này, chị có thể làm theo mẫu này của em, may cho con gái chị một bộ được không?”
Tô Tô gật đầu, tất nhiên là không thành vấn đề. Ở một bên khác, Tần Húc Đào cầm đơn xin kết hôn đến văn phòng thủ trưởng.
Cốc cốc cốc anh gõ cửa bước vào.
Thủ trưởng thấy là Tần Húc Đào, liền cười nói: “Là Tiểu Tần à! Mau ngồi đi, Đại đội A do cậu dẫn dắt gần đây biểu hiện rất tốt đấy!”
“Cảm ơn thủ trưởng khen ngợi!”
Tần Húc Đào đưa đơn xin kết hôn của mình lên.
Thủ trưởng nghi hoặc cầm lên xem: “Cậu muốn kết hôn à? Với ai thế?”
Tần Húc Đào mím môi: “Với hôn thê của tôi, Tô Tô.”
“Cái gì!?”
“Chính là cô tiểu thư nhà tư bản lần trước đến đơn vị làm loạn đòi hủy hôn ấy hả?” Thủ trưởng nhíu mày, đập mạnh xuống bàn: “Hồ đồ! Chuyện này bố mẹ cậu có biết không?”
Tần Húc Đào vẻ mặt bình tĩnh, đứng thẳng người: “Báo cáo thủ trưởng, đã gặp bố mẹ tôi rồi ạ.”
Thủ trưởng ngồi không yên, ông đặt bút xuống, vẻ mặt nghiêm túc; “Tiểu Tần, cậu đã suy nghĩ kỹ về mức độ nghiêm trọng của sự việc chưa! Thân phận của cô ấy rành rành ra đó, cậu cưới một tiểu thư tư bản, sau này chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc thăng tiến của cậu!”
Tần Húc Đào đã sớm nghĩ tới vấn đề này. Nhưng dù thế nào đi nữa, đã nhận lời thì không thể nuốt lời, đó là nguyên tắc của anh. Hơn nữa, qua mấy ngày tiếp xúc, anh nhận thấy Tô Tô thay đổi rất nhiều so với trước kia. Anh không hề ghét cô. Vì thế anh mở lời: “Báo cáo thủ trưởng, tôi còn trẻ, tư lịch còn nông, tôi muốn rèn luyện thêm vài năm ở cơ sở, đào tạo thêm nhiều hạt giống tốt cho quân đội.”
“Cậu chỉ biết lấy lời này ra chặn họng tôi thôi!”
Thủ trưởng tức giận phất tay: “Cậu đừng nói nữa, đơn xin kết hôn này tạm thời tôi không thể phê duyệt, đợi quan sát thêm một thời gian đã.”
Nói xong liền tiếp tục giải quyết công việc trong tay. Tần Húc Đào nhíu mày, anh hiểu sự lo lắng và lòng yêu mến của thủ trưởng dành cho mình. Nhưng Tô Tô sẽ nghĩ thế nào đây?
Khi Tần Húc Đào về đến nhà, đứng ngoài cửa, anh không biết phải nói với Tô Tô thế nào.
Nói thật sao?
Cô có buồn không? Có nghĩ rằng đó là cái cớ do anh bịa ra không? Tần Húc Đào vừa đẩy cửa vào, đã thấy Tô Tô đang nằm nhàn nhã trên ghế sô pha. Tay cô cầm một cuốn sách, đôi chân trắng nõn đung đưa, trông vô cùng bắt mắt.
Tô Tô cười nói: “Anh về rồi à!”
Tần Húc Đào nhíu mày.
Tuy trong nhà ấm áp nhưng cũng không thể đi chân trần, nhỡ bị cảm lạnh thì sao. Anh không nghĩ nhiều, cầm lấy đôi tất, bước tới nắm lấy đôi chân của Tô Tô, Tô Tô trố mắt ngạc nhiên.
Cô nhìn người đàn ông đi tất vào chân mình, vết chai trong lòng bàn tay anh lướt qua lòng bàn chân trắng mềm, mang lại cảm giác tê ngứa, cô không kìm được rụt lại nhưng lại bị nắm chặt hơn.
“Đừng động đậy!”
Đợi anh mặc xong đứng dậy, Tô Tô vội vàng ngồi ngay ngắn, hỏi: "Đơn xin kết hôn được duyệt chưa?"
Tần Húc Đào mím môi, quyết định nói thật: "Chưa."