Tô Tô lại đi dạo thêm một vòng trong tòa nhà bách hóa, tuy phần lớn hàng hóa đều hạn chế số lượng mua nhưng cô vẫn mua tất cả những gì có thể mua được. Dưới ánh mắt kinh ngạc của nhân viên bán hàng, cô bước ra khỏi tòa nhà bách hóa. Tiếp theo, cô định đi chợ đen.
Giao dịch chợ đen ở thời đại này phần lớn diễn ra tại các đầu mối giao thông và một số địa điểm kín đáo. Một trong những chợ đen ở thành phố Hỗ nằm ngay tại con phố cạnh nhà ga xe lửa, Tô Tô dựa theo miêu tả trong sách tìm đến chợ đen.
Quả nhiên cô nhìn thấy rất nhiều người, có người phụ nữ xách một chiếc giỏ tre, bên trên phủ một lớp vải thô, Tô Tô đoán bên trong chắc chắn là trứng gà!
Cô không chút do dự lấy tiền ra, mua hết toàn bộ số trứng gà trên tay người phụ nữ đó. Ngoài ra còn có mấy chàng trai trẻ ngồi xổm trên đất, miệng ngậm cọng cỏ đuôi chó, ánh mắt láo liên nhìn quanh.
Thấy Tô Tô tiêu tiền rộng rãi, một chàng trai đội mũ giải phóng lập tức sáng mắt lên, giả vờ lơ đãng đi về phía cô thì thầm: “Muốn mua thịt lợn không? Nhà tôi mới mổ một con lợn, tươi lắm đấy! Muốn bộ phận nào cũng có!”
Có thịt lợn thì chắc chắn là có nuôi lợn! Trong không gian của Tô Tô có đủ loại hoa màu nhưng lại thiếu động vật chăn nuôi. Cô lập tức gật đầu, đi theo chàng trai trẻ đó rẽ trái rẽ phải đến một con phố, thấy xung quanh không có ai, cậu ta mới mở cửa đưa cô vào.
Tô Tô nhất thời cảm thấy có chút mới lạ.
“Nói đi, cô muốn bao nhiêu thịt?”
Tô Tô mỉm cười: “Tôi muốn mua toàn bộ số thịt, ngoài ra nhưng con này có bán không?”
Tô Tô chỉ tay về phía chuồng gia súc, bên trong có nuôi gà, vịt, lợn, bò...
Chàng trai trẻ nuốt nước bọt, cậu ta gặp được khách sộp rồi đây: “Bán! Đương nhiên là bán rồi! Nhưng cô là con gái, làm sao vận chuyển những thứ này về được?”
Tô Tô cười nói: “Vậy còn phải phiền anh vất vả một chuyến, đưa những thứ này đến địa chỉ này, tôi tự nhiên sẽ tìm người mang về.”
Thanh toán xong, Tô Tô quay lại đường cũ, đi dạo thêm một vòng quanh chợ đen, dùng tiền đổi lấy đủ loại phiếu với người khác: phiếu lương thực, phiếu thịt, phiếu vải, phiếu đường, phiếu xà phòng, v.v.
Những loại phiếu này ở thành phố Hỗ không tính là gì nhưng ở Hắc Thành lại có tác dụng rất lớn! Tính toán thời gian, chàng trai kia chắc hẳn đã đưa đồ đến con hẻm cạnh nhà chú Vương quản gia rồi.
Quả nhiên! Tô Tô nhìn thấy một chiếc xe kéo ở con hẻm cạnh nhà chú Vương, bên trên còn được phủ bạt che chắn cẩn thận. Tô Tô thu toàn bộ đồ đạc vào trong không gian, còn chia riêng một khu vực chuyên dùng để nuôi số gia súc này. Ra khỏi không gian, Tô Tô mang trứng gà và nửa con lợn đến nhà chú Vương.
“Đến thì cứ đến, sao còn mang quà cáp làm gì.”
Nghe tiếng ho khan của chú Vương, Tô Tô nhíu mày hỏi: “Chú Vương, người chú không khỏe sao?”
Chú Vương cười xòa: “Không sao đâu, bệnh cũ ấy mà, tôi đã nói với Triệu Quốc Tường rồi, bắt đầu từ ngày mai sẽ không đến nhà họ Tô nữa, coi như là nghỉ hưu. Đúng rồi, việc của tiểu thư đã lo liệu xong chưa?”
Tô Tô gật đầu, đỡ chú Vương ngồi xuống rồi kể cho ông nghe dự định sau này của mình.
“Cháu đã giao nộp toàn bộ giấy tờ nhà xưởng và đất đai của nhà họ Tô cho chính phủ. Ngày mai họ sẽ phái người đến nhà họ Tô, đến lúc đó sẽ phát hiện ra chuyện Triệu Quốc Tường mua bán tài sản quốc gia!”
“Đợi sau khi ông ta chịu trừng phạt, cháu sẽ lên đường đi Hắc Thành. Đến lúc đó không biết bao giờ mới có thể gặp lại, chú nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”
Chú Vương gật đầu đầy vẻ an ủi: “Tiểu thư, người tôi còn khỏe lắm, cô và thằng nhóc nhà họ Tần cứ sống tốt là được rồi! Đúng rồi, cháu đừng quên gửi một bức thư, bảo cậu ấy đi đón cháu trước.”
Tô Tô gật đầu, không định nói cho chú Vương biết chuyện cô và Tần Húc Đào đã thỏa thuận miệng hủy bỏ hôn ước, tránh để ông lo lắng! Trước khi đi, cô lấy từ trong không gian ra một ít nước linh tuyền có tác dụng cường thân kiện thể, đổ vào trong giếng nước.