Nhưng nghĩ đến sự chán ghét trong mắt Mặc Diệu, Ngu Đường lại không chắc chắn, anh... Sẽ tha thứ cho cô chứ?
Ngu Đường thở dài một tiếng, đột nhiên cô ngửi thấy một mùi hôi thối.
"Ọe!"
"Thối quá!"
Lúc này cô mới phát hiện cả căn phòng ngủ ngập trong rác thải đồ ăn!
Cái gì cũng có, thứ thì thiu, thứ thì mốc, chẳng khác gì một bãi rác thu nhỏ!
Thật sự quá thối, Ngu Đường chạy vào phòng vệ sinh, chuẩn bị lấy chổi quét dọn, kết quả vừa bước vào phòng vệ sinh, cô lại bị chính mình làm cho xấu hổ đến phát khóc.
Mắt sưng húp, mặt tròn như bánh bao hấp, cằm lẹm, gò má nhô, đầy mụn mủ và sẹo rỗ, mũi củ tỏi, sống mũi tẹt, tóc thì khô khốc như cỏ dại, còn có chấy rận nhảy nhót, da dẻ thì đen nhẻm và sần sùi...
Điều tệ hại hơn là, cái thân hình này bề ngang còn rộng hơn cả hai thú phu đứng cạnh nhau!
"Vết thương trên trán của cậu là sao?" Ngân Huyền nhàn nhạt hỏi.
Mặc Diệu nhướng mày: "Bị chó cắn một phát."
Xác nhận không còn chảy máu nữa, anh buông tay đang giữ miếng gạc trên vết thương xuống, ném miếng gạc vào thùng rác. Lát nữa sẽ có nhân viên vệ sinh chuyên nghiệp đến xử lý những thứ dính máu này.
"Chó" ở đây ám chỉ ai, không cần nói cũng rõ.
Ngân Huyền: "Xem ra kỳ phát tình của cậu đã trôi qua an toàn rồi."
Nhắc đến chuyện này, mặt Mặc Diệu đen như đáy nồi. Khắp người bị một giống cái ghê tởm sờ tới sờ lui, làm anh nhiễm cả mùi hôi, phải tắm đến mấy lần mới tẩy sạch được.
Nhưng đáy mắt Mặc Diệu lại lóe lên vẻ khó hiểu, nghĩ đến chuyện cũng kỳ lạ thật. Ban đầu anh đã sắp không kìm được nữa, máu toàn thân như muốn phá vỡ da thịt trào ra, thì bị phang cho một búa, đến khi tỉnh lại thì kỳ phát tình đã qua mất rồi.
Chẳng lẽ... Không thể nào!
Mặc Diệu dập tắt suy nghĩ trong đầu, bực bội ngồi phịch xuống sofa.
Trong phòng khách yên tĩnh, đột ngột vang lên tiếng nôn khan, hết tiếng này đến tiếng khác.
Mặc Diệu nhíu mày, con đàn bà điên đó lại bày trò gì nữa vậy?
Thính giác của thú nhân vô cùng nhạy bén, dù âm thanh nhỏ đến đâu cũng không lọt khỏi tai.
Tiếng nôn khan vẫn tiếp tục, Mặc Diệu không chịu nổi nữa, vơ lấy chiếc áo khoác gió bên cạnh mặc vào, bước chân nhanh chóng ra khỏi cửa phòng.
Ngân Huyền khẽ nâng mí mắt liếc nhìn trần nhà, rồi cũng đứng dậy rời khỏi căn nhà nhỏ.
Ngu Đường ôm bồn cầu nôn đến trời đất quay cuồng, mật xanh mật vàng sắp sửa trào ra hết.
Thối quá, thối đến mức cô nôn không ngừng.
Xấu quá, xấu đến mức cô không ngủ được.