Tin nhắn thông báo hẹn gặp mặt tại hiện trường đoàn phim vào lúc mười hai giờ trưa ngày mai. Hứa Tri Tri xem giờ rồi lập tức khởi hành đi thành phố Giang cùng Lâm Ngọc, vậy thì ngày hôm sau sẽ không bị cập rập.
Bạch Khánh vừa gọi điện thoại cho anh trai xong, trên mặt treo nụ cười quái gở.
Anh ta và anh trai là hai thái cực, anh ta không có điểm mấu chốt, ngoài tiền ra thì không có yêu cầu với bất cứ thứ gì.
Anh trai anh ta thì khác, yêu cầu đối với diễn viên có thể đạt đến mức khắc nghiệt. Thậm chí từng vì một cảnh quay mà bắt diễn viên liên tục nhảy xuống nước đá xong bị sốt ba ngày, vì cần quay cảnh cưỡi ngựa mà để người ta ngã ngựa gãy chân.
Hứa Tri Tri dám vào đoàn phim, vậy thì để cô nhận ít bài học.
Anh ta đã nói chuyện với anh trai, cảnh thử vai đầu tiên chính là cảnh hung thủ bị vai chính cực kỳ phẫn nộ bắt được, sau đó bị đánh đập dã man.
Anh trai anh ta sẽ để đối phương dạy cho Hứa Tri Tri một bài học nhớ đời, còn có thể khiến Hứa Tri Tri có khổ mà không dám nói.
Cho dù Hứa Tri Tri không chịu nổi mà bỏ chạy cũng không sao, anh ta đã thuê người quay phim theo dõi cô.
Đến lúc đó, Hứa Tri Tri diễn xuất dở tệ lại còn bỏ trốn giữa chừng sẽ trở thành trò cười cho tất cả cư dân mạng.
Rồi anh ta lại tìm thêm chút thủy quân, danh tiếng của Hứa Tri Tri sẽ hoàn toàn thối nát. Nghĩ đến đây, Bạch Khánh mỉm cười mãn nguyện.
Hứa Tri Tri không hay biết gì nhưng dù biết cũng mặc kệ, bởi vì chưa biết mèo nào cắn mỉu nào.
Thoắt cái đến ngày hôm sau, Hứa Tri Tri đứng trước cửa nơi thử vai của đoàn phim.
Đúng như Hứa Tri Tri dự đoán, ở đây có một buổi thử vai như Hồng Môn Yến đang chờ cô.
Địa điểm thử vai là hiện trường quay phim, bộ phim trinh thám chiếu mạng này đã quay được nửa tháng. Nghe Bạch Khánh nói người trước đây đóng vai phản diện là tên tội phạm đã bỏ trốn, vị trí bị bỏ trống nên để Hứa Tri Tri đến thay thế.
Bối cảnh rất đơn giản, chỉ là một bãi đất trống, Hứa Tri Tri vừa vào đã được phát kịch bản cần thử vai.
Chỉ cần thử một cảnh, sẽ quyết định liệu có thành công hay không.
Trừ ký ức của nguyên chủ, đây là lần đầu tiên cô tự mình thử vai, cơ hội diễn xuất duy nhất trước đây là tiết mục văn nghệ ngày Thiếu nhi năm lớp một.
Đây là trường quay được dựng lên, đạo diễn ngồi trên ghế xếp là một người đàn ông trung niên trông rất bình thường, râu ria xồm xoàm, da ngăm đen nhưng đôi mắt lại sáng ngời đầy thần thái.
Ông ta cuộn tròn kịch bản, đưa tay gõ gõ đầu gối: "Nào, thử xem! Không được thì xéo."
Vừa mở miệng đã bộc lộ sự mạnh mẽ trong xương cốt.
Trực tiếp vào đoàn phim chỉ là cái cớ để lừa cô đến thử vai.
Nhân viên trường quay gật đầu với cô, sau đó nam chính đóng cùng bước lên, cơ thể thả lỏng rõ ràng đã chuẩn bị sẵn sàng.
"Cho phép tôi chuẩn bị ba phút." Hứa Tri Tri nhìn về phía đối phương.
Đạo diễn gật đầu.
Sau khi được phép, Hứa Tri Tri nhắm mắt lại, sử dụng tất cả sức bộc phá của người tâm thần và tư duy của tội phạm giết người mà hệ thống tặng.
Sau khi sử dụng, Hứa Tri Tri chỉ cảm thấy một cảm giác khác lạ bao trùm lấy cô. Nội dung kịch bản mà trước đây đọc cảm thấy không thể hiểu được, cũng trở nên dễ hiểu sau khi có tư duy của tội phạm giết người.