Giới Giải Trí: Ta Dùng Kỹ Năng Phạm Tội Để Bắt Hung Thủ

Chương 18

Trước Sau

break

Nhưng cô có thể thấy, hung thủ có vẻ là nữ. Trên cơ thể có dấu vết đã rèn luyện lâu năm, chiều cao cũng tương đương với cô.

Cô gái bị người kia cứa cổ khi vẫn đang cười tươi, máu bắn tung tóe khắp trần nhà, cô ấy đã chết mà không thể nhắm mắt.

Hung thủ lại không hề vội vàng chút nào. Y đeo găng tay, cầm con dao làm bếp tìm được đâu đó rồi từ từ đặt cô gái lên chiếc bàn gỗ. Khóe miệng y khẽ nhếch lên, động tác vô cùng thuần thục. Đầu tiên là chặt đứt đôi chân đang buông thõng, sau đó là tới hai cánh tay.

Từ ngón chân, ngón tay đến mỗi khớp xương đều bị cắt rời. Sau đó y lại đặt cẳng tay, cẳng chân lên chiếc giường đất trong phòng, rồi đến phần đùi.

Nhìn khuôn mặt quen thuộc vô cảm kia, cả người Hứa Tri Tri cực kỳ buồn nôn, ruột gan của cô như loạn hết cả lên.

Nửa sau cô không dám nhìn nữa. Cả căn phòng nhuộm đỏ máu, máu phun ra nhỏ giọt, máu loang lổ do kéo lê. Bên cạnh đó còn có tiếng dao chặt chém khiến cô vô cùng sợ hãi.

Mãi cho đến khi mô phỏng kết thúc, cô cũng không dám ngẩng đầu lên.

Thoát khỏi hệ thống mô phỏng, sắc mặt Hứa Tri Tri trắng bệch như tờ giấy. Hai mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào tài liệu trên bàn.

Sau đó cô mở bức ảnh mà Tần Túc đã gửi trên máy tính bảng, là ảnh chụp nạn nhân của vụ án đầu tiên. Nhìn cảnh tượng không khác gì nhau, lần đầu tiên Hứa Tri Tri nảy sinh cảm giác chùn bước.

Sự kích thích quá mạnh khiến cô tràn ngập sợ hãi, tận mắt chứng kiến hiện trường giết người quả thực quá sức chịu đựng.

Lúc này Lâm Ngọc đã thu dọn xong, cô ấy phát hiện ra Hứa Tri Tri không thoải mái nên lập tức bước đến hỏi thăm: “Tri Tri, cậu làm sao vậy?”

Lâm Ngọc bất ngờ nhìn thấy ảnh chụp hiện trường vụ án mạng, cô ấy hét lên một tiếng rồi nắm chặt lấy tay của Hứa Tri Tri.

“Đừng sợ đừng sợ, cậu làm tớ hết hồn đấy. Đừng sợ, chỉ cần cậu đừng nhìn nữa là được!” Hứa Tri Tri an ủi Lâm Ngọc. Cô nhanh chóng tắt máy tính bảng để cô ấy không nhìn thấy nữa.

Lâm Ngọc cũng thả lỏng, nhìn Hứa Tri Tri: “Ừ ừ, thảo nào cậu không thoải mái. Đúng là khi nhìn thấy cái này thì không thoải mái thật. Hay là tối nay tớ ngủ cùng cậu nhé?”

Vừa nói, Lâm Ngọc vừa đặt sạc điện thoại vào tay Hứa Tri Tri rồi cắm vào ổ điện sạc pin cho cô.

Người trưởng thành đột nhiên nhìn thấy cảnh tượng này đúng là sẽ sợ hãi, nhưng cũng sẽ không tỏ ra quá yếu đuối.

Hứa Tri Tri gật đầu đồng ý.

Cô lập tức cầm điện thoại lên, định lướt web một chút để bình tĩnh lại rồi lát nữa rồi vào lại trình mô phỏng.

Chủ yếu là cô nhớ đến số dư năm nghìn tệ trong thẻ ngân hàng. Việc không có tiền còn đáng sợ hơn gặp ma nữa. Kiếp trước cô đã đi lên từ nơi nghèo khổ nhất, tầng lớp thấp nhất nên cô hiểu rõ điều này hơn ai hết.

Sau khi nhờ Lâm Ngọc đi mua cơm cho mình, Hứa Tri Tri vào nhà vệ sinh rửa mặt rồi ngồi vào chỗ cũ, mở lại trình mô phỏng.

Vẫn là khuôn mặt của mình, lần này cô kiên trì được lâu hơn. Tận mắt nhìn hơn một nửa quá trình gây án của đối phương.

Bởi vì khung cảnh quá đẫm máu và kinh hoàng nên cô lại chọn thoát ra.

Nỗi sợ hãi cái chết chính là bản năng khó khắc phục nhất đã ăn sâu vào xương tủy của con người.

Rồi đến lần thứ ba, lần thứ tư…

Vì đã dặn Lâm Ngọc làm đồ ăn chay không có một chút thịt nào cho mình nên Hứa Tri Tri cũng miễn cưỡng ăn hết.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương