Giam Cầm Trái Tim: Trở Thành Tình Nhân Bất Đắc Dĩ Của Ông Trùm Xã Hội Đen

Chương 9: Đưa người 2

Trước Sau

break

Ngày hôm sau anh cũng làm như vậy. Đến ngày thứ ba, Lương Minh lại đến gần nhà Lâm Thư Dữ, đưa cô đi chơi. Ăn cơm xong dạo bước trên phố, anh nhận một cuộc điện thoại rồi áy náy nhìn Lâm Thư Dữ: "Thư Dữ, ngân hàng có chút việc, hôm nay không đưa em về được rồi."

Lâm Thư Dữ gật đầu: "Không sao đâu, anh về đi, em tự đi dạo một lát."

Lương Minh rời đi, ánh mắt chạm nhau với người trong bóng tối một giây rồi rảo bước cực nhanh về lại trong xe.

Lâm Thư Dữ đi dạo đến một con phố bán đồ trang sức, từ trong tiệm đi ra rẽ sang muốn đến một con phố khác thì người ẩn trong bóng tối nhanh chóng lao tới dùng khăn bịt chặt mũi miệng cô. Chỉ trong nháy mắt, cô mất đi khả năng cử động và tri giác.

Trong xe, mắt Lương Minh đỏ ngầu. Anh cõng Lâm Thư Dữ đến Mandarin Oriental, nói tên Kunta với lễ tân. Cô lễ tân cung kính dẫn anh đi về phía thang máy, suốt cả quá trình không hề nhìn người trên lưng anh lấy một lần.

Vào đến phòng, Lương Minh nhìn quanh căn phòng Tổng thống không gian rộng lớn, cổ điển sang trọng này, trong lòng trào lên một sự ghen tị. Mandarin Oriental là khách sạn năm sao đầu tiên của Thái Lan, mở tại đây từ năm 1876, vô số danh nhân chính khách đều từng nghỉ lại nơi này. Anh đặt Lâm Thư Dữ trên lưng xuống giường, ánh mắt phác họa dung nhan cô, ngậm lấy môi cô hôn mυ"ŧ không ngừng.

"Thư Dữ, đừng trách anh, con trai Bộ trưởng Bộ Tài chính đã để mắt đến em rồi."

Lương Minh đau lòng nhìn ngắm khuôn mặt này, nhớ lại từng chút kỷ niệm với cô. Một năm trước anh tốt nghiệp ở Thái Lan về Quảng Đông, nhìn thấy cô trên phố, sau đó phát hiện anh và cô lại sống ở hai khu chung cư cạnh nhau. Anh xin phương thức liên lạc rồi theo đuổi điên cuồng, hai tháng sau cuối cùng cũng đổi được cái gật đầu của cô.

Nước mắt Lương Minh rơi xuống. Anh hối hận vì hôm đó đã đưa cô đi cùng, nhưng nếu không có cô, anh phải phấn đấu đến tuổi trung niên mới có cơ hội chạm đến cánh cửa trụ sở chính Thái Kinh. Anh vuốt ve khuôn mặt này, môi áp lên môi Lâm Thư Dữ hồi lâu không nỡ buông. Mấy phút sau, anh đứng dậy đắp chăn cho Lâm Thư Dữ, lại đứng ở cửa nhìn thêm mấy phút nữa mới rời khỏi phòng Tổng thống.

Bước ra khỏi Mandarin Oriental, Lương Minh gọi điện thoại: "Giám đốc Kunta, Thư Dữ qua đó rồi." Anh ngập ngừng một chút: "Tôi sẽ không sao chứ?"

Nhận được lời cam đoan rồi cúp máy, Lương Minh ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao chọc trời này, người con gái anh yêu đang nằm ở tầng cao nhất. Trong lòng anh một mảng thê lương, lái xe rời khỏi nơi này.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc