David huých tay Chu Hồng Sâm: "Sâm, cô này nói mời tôi ăn tối, tôi dẫn anh đi cùng đấy." David tỏ vẻ chu đáo như sợ bỏ rơi bạn, Chu Hồng Sâm ừ một tiếng, không đáp lại câu này.
Đường đến Việt Hiên Các mất năm sáu phút. Lâm Thư Dữ lén quan sát hai người bên cạnh. Hai người này giống như nhân vật chỉ xuất hiện trên tivi, cao ráo đẹp trai, lại còn đi xe sang. Có điều, thế mà lại bắt cô mời cơm. Tim Lâm Thư Dữ hơi thắt lại, có chút nghi ngờ liệu họ có phải là "cò mồi" nhà hàng chuyên nghiệp không.
Cô gái bên cạnh nhìn về phía trước, hàng mi đen dày chớp chớp như đang suy nghĩ điều gì. Chu Hồng Sâm rũ mắt. Trời nắng chang chang, Lâm Thư Dữ mặc chiếc váy ngắn hoa văn trắng rất mát mẻ, dường như có một lớp màng bảo vệ khiến trên mặt cô không hề đổ một giọt mồ hôi.
Đến Việt Hiên Các, David ngồi trong góc, đối diện Lâm Thư Dữ là Chu Hồng Sâm. Quản lý nhà hàng bị một bàn tay kéo lại, nhìn theo ánh mắt của người đó thì sắc mặt kinh hãi vội vàng chạy tới. Ánh mắt David ngăn lại sự khác thường của ông ta, mở thực đơn gọi vài món rồi đẩy sang cho Lâm Thư Dữ.
Lâm Thư Dữ đẩy thực đơn về phía trước, một bàn tay nhanh chóng chặn lại cuốn thực đơn cô đang đẩy. Khoảnh khắc chạm mắt với chủ nhân bàn tay đó, cô vội dời mắt nhìn sang mặt bàn bên cạnh. Chu Hồng Sâm gọi vài món, quản lý nhà hàng tươi cười rời đi, lúc đi còn liếc nhìn cô gái trẻ xinh đẹp này.
"Hai người ăn nhé, tôi đi thanh toán."
David gọi lại ngăn động tác của cô: "Cô không ăn cùng bọn tôi à? Nhỡ lát nữa tôi muốn gọi thêm món thì sao?"
Lâm Thư Dữ siết chặt điện thoại, trong lòng hơi bất lực: "Tôi để lại ít tiền ở đây nhé?"
David cười: "Thưa cô, như thế là bất lịch sự lắm đấy. Bữa ăn của chúng ta sẽ không lâu đâu, lát nữa chúng tôi đều còn việc phải xử lý."
Lâm Thư Dữ trầm ngâm, vẻ ngoài hai người này đúng là trông như những người trăm công nghìn việc. Cô đành bất lực ngồi xuống. Vài phút sau, nhân viên phục vụ lục tục bưng lên những món ăn đầy đủ sắc hương vị khiến người ta muốn ăn ngay. Cô không kìm được gắp một miếng thịt quay bỏ vào bát.
Người đàn ông đối diện cũng động đũa. Trên ngón cái bàn tay thon dài đẹp đẽ của anh có một vết sẹo dài vài centimet. Vết sẹo trông có vẻ đã lâu, màu rất nhạt, chỉ hơi lồi lên một chút trên da. Cô nhìn chằm chằm đầy tò mò nhưng lại không thể mở miệng hỏi, đành cúi đầu lẳng lặng ăn đồ trong bát mình.
Lâm Thư Dữ cúi đầu, tạo cơ hội cho Chu Hồng Sâm đánh giá. Cô gái này khoảng 18, 19 tuổi. Tiếng chào hỏi bên đường ban nãy đã giúp anh nhìn rõ toàn bộ dung mạo của cô. Khuôn mặt cô còn trắng hơn cả những gì anh thấy hôm qua. Dưới hàng mi dày là đôi mắt hạnh hơi xếch với con ngươi màu hổ phách trong veo, bên sống mũi có nốt ruồi nhỏ. Độ dày của đôi môi theo anh thấy là vừa vặn hoàn hảo.
Mái tóc đen hôm qua bị gió thổi tung giờ đang nằm yên ả trước ngực cô. Cô để tóc rẽ ngôi giữa, kiểu tóc này không phổ biến lắm ở Thái Lan. Chu Hồng Sâm nhìn theo độ cong của đuôi tóc, chiếc váy ôm sát làm lộ rõ đường cong nối liền giữa eo và hông, tiếp xuống dưới là đôi chân trắng nõn khép lại. Anh gắp một miếng cá bỏ vào bát, câu được câu chăng trò chuyện với David.
Lâm Thư Dữ ăn một lúc dần cảm thấy tự nhiên hơn. Hai người này có vẻ không phải là cò mồi, không gọi món quá đắt, cũng tự nói chuyện với nhau chứ không dò hỏi chuyện của cô. Ăn được lưng lửng bụng, cô đứng dậy nói muốn đi vệ sinh.
David nhìn người đang đứng ở quầy thu ngân cách đó không xa: "Bảo bối này xinh thật đấy."
Chu Hồng Sâm không phủ nhận, cô gái này so với những loại phấn son rẻ tiền trong Hội sở Già Nam thì cao cấp hơn không biết bao nhiêu lần. Lâm Thư Dữ đi tới, thấy hai người không còn ý định động đũa nữa thì lịch sự chào tạm biệt.