Mọi người ngồi đó đều cười rộ lên. Văn Ngọc Sơn và Hướng Minh Hi cũng nhìn con gái và Chu Hồng Sâm với vẻ mặt hiền từ.
Chu Thuận Hoa lại nói: "Hồng Sâm, năm nay thằng nhóc Kunta tặng con cái gì thế?"
Trong đầu hiện lên một khuôn mặt, Chu Hồng Sâm cười cười: "Chỉ là một món đồ chơi xinh đẹp thôi ạ."
Chu Liệt đến bên cạnh Chu Hồng Sâm, lắc lắc ly rượu: "Anh, hôm nay sinh nhật anh, em trai kính anh một ly."
"Được chứ." Chu Hồng Sâm cười nhận lời, chạm mắt với Chu Liệt rồi uống cạn ly rượu trong tay.
Chu Liệt sờ mái tóc húi cua đen nhánh của mình, cười bước tới gần: "Anh, quà sinh nhật em tặng anh chưa chắc anh đã vừa mắt, vì anh..."
Ghé sát tai Chu Hồng Sâm, ánh mắt Chu Liệt trở nên tàn độc: "Vì anh tặng em một món quà lớn quá, dìm hết cả quà của em xuống rồi còn gì."
Chu Hồng Sâm ngạc nhiên, vỗ vai hắn: "Thế à? Vậy chú phải nỗ lực lên."
Chu Liệt lùi lại, ánh mắt hai người giao nhau trong không trung, tạo thành một tia lửa ngầm.
Tàn tiệc, Chu Hồng Sâm để A Giang lái xe, anh ngồi ghế sau đưa Văn Hoa Đình về. Văn Hoa Đình lấy ra một hộp quà, trong mắt tràn đầy mong đợi: "Hồng Sâm, đây là quà sinh nhật em tặng anh."
Chu Hồng Sâm nhận lấy, đặt bên chân: "Em có lòng rồi."
Trong mắt Văn Hoa Đình thoáng qua vẻ tổn thương. Anh không hề mở quà ra, lời đáp lại cũng khách sáo như vậy, anh không hứng thú với đồ cô tặng.
Xe đến nơi ở của Văn Hoa Đình, tay cô đặt trên cửa xe khựng lại, xoay người hôn lên má Chu Hồng Sâm. Nụ hôn rơi xuống, Chu Hồng Sâm không né không tránh. Văn Hoa Đình ngước mắt lên, trên mặt anh không có sự mong đợi và e thẹn giống cô, chỉ có sự bình thản. Cô buồn bã xuống xe.
"Hồng Sâm, anh về cẩn thận."
Giọng Chu Hồng Sâm ôn hòa: "Vào nhanh đi."
Văn Hoa Đình bước từng bước vào trong. Phía sau đã truyền đến tiếng xe rời đi, trái tim hơi đau nhói của cô lại càng đau hơn.
Trong chiếc xe việt dã, Chu Liệt nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất đầy hung hãn, thái dương trên mặt giật giật vì tức giận: "Bố, Chu Hồng Sâm nhập 200 ký hàng chỗ Lão Quỷ, nó đang quang minh chính đại cướp đường làm ăn của chúng ta rồi."
"Có Cự Phong rồi mà vẫn chưa biết đủ." Chu Thái chậm rãi nói nhưng trên mặt toàn là vẻ tàn nhẫn: "Năm xưa ông cụ giao đầu to Cự Phong cho Chu Thuận Hoa, mảng đen đưa cho chúng ta, còn hạn chế số lượng chỉ được 5000 ký. Mấy năm nay tao cũng nhịn đủ rồi, giờ ông cụ chết đi..."
Ông ta trầm giọng: "Mảng đen mảng trắng này, xem cuối cùng rơi vào tay ai."
Khu chung cư mới mở bán của Tập đoàn Cự Phong có rất nhiều người đến gây rối, chỗ giải tỏa đền bù cũng xảy ra nhiều vấn đề. Bệnh viện thành phố họ Chu vốn hoạt động rất tốt cũng bị phơi bày chữa trị không đạt chuẩn, xuất hiện khiếu nại y tế. Chu Hồng Sâm trấn an hội đồng quản trị xong thì gọi A Giang tới.
Xe chạy đến khu phố người Hoa. Trong màn đêm, dưới một tiệm Massage có một người phụ nữ đang trêu đùa một chú chó vàng nhỏ trên đất. Con chó nằm ngửa, miệng thè lưỡi, trên cái bụng tròn vo có một bàn tay rất trắng. Ngón tay người phụ nữ gãi chỗ này, gãi chỗ kia. Khuôn mặt bị tóc đen che khuất một nửa, khóe môi cong lên. Dưới mái tóc đen là đôi chân, cánh tay tròn trịa, dưới ngón chân là đôi xăng đan màu hồng.
"Anh Sâm, tối nay đi đâu ạ?"
Chu Hồng Sâm thu hồi ánh mắt: "Đến chỗ Vân Liên."
"Dạo này anh toàn đến chỗ Vân Liên, Sena nhắn cho tôi mấy tin rồi đấy," A Giang cười nói.
Chu Hồng Sâm không đáp. Xe lẳng lặng chạy đến trước một căn biệt thự màu trắng. Vân Liên chạy chậm ra mở cửa, khoác tay anh.
Vào phòng ngủ, Vân Liên cởi váy ngủ trên người, lại cởi quần áo Chu Hồng Sâm, sán cả người lên.
Xong việc, Chu Hồng Sâm đi tắm. Lúc anh ra thì Vân Liên vào phòng tắm, khi cô bước ra trong phòng chỉ còn lại một mình cô. Vân Liên ngân nga hát ngồi trước gương bôi kem dưỡng da. Kiểu làm xong là đi, chi tiền hào phóng như kim chủ này cô rất thích. Nửa năm trước cô làm nhân viên phục vụ rượu được Chu Hồng Sâm để mắt, cho cô 3 triệu, từ đó cô làʍ t̠ìиɦ nhân của anh. Nhưng Vân Liên chỉ là nghệ danh, tên thật của cô là Lý Vân Thải, Chu Hồng Sâm biết nhưng vẫn gọi cô là Vân Liên. Vân Liên cầu nguyện, tiền cô tiết kiệm được đã khá nhiều, mong Chu Hồng Sâm nhanh chán cô, như vậy cô có thể khôi phục tự do làm một phú bà nhỏ vui vẻ.