Giam Cầm Trái Tim: Trở Thành Tình Nhân Bất Đắc Dĩ Của Ông Trùm Xã Hội Đen

Chương 11: Khách sạn 2

Trước Sau

break

"Anh cứu tôi?" Lâm Thư Dữ không tin, vẻ mặt đầy sự nghi ngờ.

Chu Hồng Sâm vẫn thản nhiên: "Thấy cô bị người ta đánh thuốc mê nên tôi cứu cô ra, không ngờ còn mang tiếng xấu."

Lâm Thư Dữ nhớ lại cảnh tượng trước khi mất tri giác, đúng là có người dùng khăn bịt miệng cô. Nhưng người này nói là anh cứu cô, cô không tin.

"Không phải cô vẫn vẹn nguyên, không sứt mẻ gì sao?"

Nghe thấy thế cô cúi đầu kiểm tra lại cơ thể mình, toàn thân dường như ngoại trừ đầu hơi choáng thì không có chỗ nào kỳ lạ.

"Vậy vừa nãy anh..."

"Vừa nãy sao?" Lông mày Chu Hồng Sâm khẽ nhướng lên.

"Anh!" Lâm Thư Dữ nghẹn lời, đôi mắt chưa hoàn hồn lại mở to: "Vừa nãy anh... anh ép qua đây!"

Cô tức giận buộc tội. Ở môi trường lạ lẫm, lại là người đàn ông mới gặp một lần đang bước từng bước ép sát, ai mà chẳng sợ. Huống hồ, cô vốn dĩ không tin anh.

Đang định đi thì phát hiện cánh tay người này đang chặn ngang hai bên người cô, cô luồn người chạy thoát, xuống quầy lễ tân dưới lầu ngập ngừng hỏi nhân viên: "Xin chào, cho hỏi chị có thấy tôi vào đây bằng cách nào không?"

Cô lễ tân mỉm cười: "Xin lỗi, tôi không có ấn tượng."

Lâm Thư Dữ ra khỏi khách sạn, đứng tại chỗ một lúc rồi bắt xe. Về đến nhà cô lao ngay vào phòng tắm, kiểm tra kỹ lưỡng cơ thể mình từ trong ra ngoài vài lần. Trên người không có gì, lỗ kim nhỏ cũng không có. Cô nhìn mình trong gương, lẽ nào người đó cứu cô thật?

Trong một căn biệt thự sang trọng, David sờ đầu người phụ nữ dưới thân, vẻ mặt đầy sự đam mê và sảng khoái.

"Sao rồi? ŧıểυ mỹ nhân đó có phải khít lắm không?"

Chu Hồng Sâm nghe máy rồi để điện thoại sang một bên: "Không làm."

"Không làm?" Giọng David cao vút lên, trên khuôn mặt đang phê pha đầy vẻ không thể tin nổi. Một lát sau nhớ ra mình từng nói mỹ nhân này có bạn trai, khóe miệng anh ta nhếch lên nụ cười: "Thế anh còn muốn ăn không?"

Điện thoại tút tút. David dùng một chiếc điện thoại khác gọi đi: "Chia tay với cô ta."

Đầu dây bên kia im lặng, đuôi mắt anh ta nhuốm vẻ mất kiên nhẫn: "Cậu muốn để tôi dùng hàng qua tay rồi về lên giường với cậu à?"

Họng Lương Minh nghẹn đắng, trong lòng đã đoán được kết quả này, nhưng anh vẫn đau đến không thở nổi. Anh kìm nén nỗi đau, cố gắng giữ giọng bình thường.

"Vâng, thưa Giám đốc."

David hài lòng cúp máy, đang định báo cho Chu Hồng Sâm thì người phụ nữ đang vùi đầu giữa hai chân anh ta bỗng dùng kỹ thuật vòm miệng điêu luyện. Anh ta ngửa đầu ra ghế sofa, túm tóc người phụ nữ này ấn mạnh xuống, miệng ra lệnh: "Mạnh hơn chút nữa, cưng à..."

Chu Hồng Sâm trở lại giường, rất nhanh mày đã nhíu lại. Người phụ nữ kia không biết đã ngủ trên giường anh bao lâu, khiến gối của anh vương vấn một mùi hương rất nhạt. Nhưng may thay, mùi này không khó ngửi. Anh dừng ý định gọi người đến thay ga gối, tắt đèn bàn, nhắm mắt ngủ yên.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc