Giam Cầm Trái Tim: Trở Thành Tình Nhân Bất Đắc Dĩ Của Ông Trùm Xã Hội Đen

Chương 1: Lần đầu gặp gỡ

Trước Sau

break

Bangkok, ngay ngã tư đền thờ Phật Bốn Mặt đông đúc tắc nghẽn, một chiếc Cullinan màu đen dừng lại giữa dòng xe cộ. Từ cửa kính xe, một bàn tay kẹp điếu thuốc thò ra ngoài vẩy nhẹ rồi thụt vào trong.

"Sâm, xem ra chúng ta đi cũng đúng lúc đấy, có điều cái đường sá tồi tàn này chắc còn tắc lâu," David liếc nhìn bầu trời đen kịt thấp đến dọa người, mất kiên nhẫn nhả ra một làn khói.

Mây đen vần vũ, gió nhẹ bắt đầu chuyển thành tiếng rít gào, Chu Hồng Sâm ừ một tiếng. Vài phút sau, những hạt mưa to như hạt đậu nương theo tiếng gió rít ập tới. A Giang ấn nút, kéo toàn bộ cửa kính xe lên. Chiếc xe vẫn chưa nhúc nhích được chút nào, điếu thuốc của David đã cháy hết. Anh ta bực bội dựa lưng vào ghế, xem điện thoại một lúc rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Chỉ trong tích tắc, mắt anh ta sáng rực lên.

Phía sau con đường cách đó không xa, một người phụ nữ có làn da trắng ngần, vóc dáng cân đối đang đứng dưới ánh đèn. Chiếc ô của cô bị lật ngược ra sau, cô đang chật vật dùng tay cố gắng lật nó lại. David huýt sáo một tiếng, tay phấn khích vỗ vỗ vào đùi Chu Hồng Sâm.

"Sâm, nhìn kìa, đằng kia có kiểu người anh thích đấy."

Chu Hồng Sâm nhìn theo ánh mắt anh ta. Dưới ánh đèn đường, một người phụ nữ mặc chiếc váy liền thân sát nách màu xanh da trời đang loay hoay chỉnh lại chiếc ô bị gió thổi lật. Mái tóc đen nhuộm ánh đèn vàng tung bay trong gió, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay, thoáng nhìn đã nhận ra là người Trung Quốc. Khuôn mặt ấy trắng trẻo, điểm một nét son đỏ nổi bật giữa đôi môi. Cô dùng bàn tay dính nước mưa vuốt lại lọn tóc bên tai, rất nhanh sau đó, cả nửa thân trên đã ẩn mình dưới chiếc ô màu xanh.

"Ngày mưa gió mà nhìn thấy một mỹ nhân thế này, tôi cũng chẳng bực vì tắc đường nữa," Giọng David lả lơi, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhạt, "Trông có vẻ vẫn là sinh viên, muốn 'làm' không?"

Ánh mắt Chu Hồng Sâm đã quay lại phía trước, nghe thấy vậy thì liếc xéo David một cái: "Cứ thấy phụ nữ ngoài đường là tôi muốn đưa lên giường à?"

David cười ha hả. Lúc này đèn xanh đã bật, chiếc Cullinan chậm rãi di chuyển theo dòng xe. Ánh mắt Chu Hồng Sâm lướt qua gương chiếu hậu bên phải, người phụ nữ trong gương giờ chỉ còn thấy được đuôi tóc đen, màu xanh của áo, cùng một chút trắng nõn của đùi và bắp chân.

Khả năng cách âm tuyệt vời của chiếc xe sang trọng khiến không khí trong xe rất tĩnh lặng và dễ gây buồn ngủ. David ngáp một cái, lười biếng dựa vào ghế: "Tang lễ của ông cụ đã xong xuôi rồi, giờ anh định bắt đầu hành động chưa?"

Chu Hồng Sâm nhếch mép, ngón cái tay trái mân mê vết sẹo trên khớp ngón cái tay phải, cảm nhận vết sẹo lồi lên nhè nhẹ: "Tôi đợi đủ lâu rồi."

Thấy động tác của Chu Hồng Sâm, David bĩu môi quyết định kết thúc chủ đề này: "Mấy bữa nay mắt tôi toàn màu đen trắng xám, chịu hết nổi rồi. Tối mai gặp nhau ở Hội sở Già Nam nhé, không gặp không về."

Chu Hồng Sâm đồng ý. Sau khi chia tay David ở ngã tư, anh trở về phòng Tổng thống tại khách sạn Mandarin Oriental. Tối hôm sau, đúng tám giờ, A Giang đưa anh đến Hội sở Già Nam.

Trong phòng bao đã náo nhiệt vô cùng. David tay phải ôm một cô nàng ngực khủng, bên tay trái là một chàng trai khôi ngô đang bóc nho cho anh ta. Đám ong bướm bên trong thấy anh đến thì tự động dạt ra một lối đi, David cùng ba bốn người bạn thân thiết cười rộ lên.

Quản lý Nawat mở cửa, năm sáu cô gái Trung Quốc da trắng tóc đen lần lượt đi vào, đứng ngay giữa phòng. Gã ta đến bên cạnh Chu Hồng Sâm, quỳ hai gối xuống châm cho anh một điếu thuốc, nheo mắt quan sát biểu cảm của vị thiếu gia này.

Nawat rất căng thẳng. Vị này thích những mỹ nhân phương Đông tóc đen, da trắng sạch sẽ. Trong hội sở có rất nhiều, nhưng gã đưa đến mười lần thì cả mười lần đều nhận lại bốn chữ: "Hàng chợ rẻ tiền."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc