Giải Phẫu Sư: Tân Khái Niệm Pháp Y

Chương 8: Sọ Người · Thi Thể Nữ Trong Nhà Vệ Sinh 3

Trước Sau

break

Phòng thẩm vấn.

Chỉ có một ngọn đèn bàn. Hai người.

Không có cửa sổ, nên bóng đèn có vẻ đặc biệt chói mắt.

Ngón tay Võ Bưu gõ nhịp nhàng xuống mặt bàn. Ngồi đối diện bàn là một nam thanh niên khoảng 20 tuổi, hơi mập. Cậu ta mặc đồng phục học sinh, vẫn đang đi học. Cậu ta cúi gằm mặt, hai chân dưới gầm bàn không ngừng run rẩy.

Có lẽ là thói quen, cũng có lẽ là do căng thẳng.

“Nói đi, cậu đã làm gì cô gái đó?”

Võ Bưu cụp mắt xuống khi nói chuyện, bộ dạng như đang lơ đãng.

Nam thanh niên ngẩng đầu nhìn ông ta một cái, rồi lại cúi đầu xuống.

“Cháu, cháu có làm gì đâu? Chúng cháu chỉ đang hẹn hò bình thường thôi.”

Võ Bưu cười khẩy một tiếng.

“Trời tối đen như mực mà hẹn bạn gái ra con hẻm vắng vẻ không bóng người cũng gọi là hẹn hò bình thường à?”

“Cháu làm gì có? Chúng cháu hẹn nhau qua điện thoại là gặp ở cổng công viên cầu Tây Uyển, rất gần trường của cô ấy. Cháu đã đến từ rất sớm. Đợi cô ấy 2 tiếng đồng hồ cũng không thấy bóng dáng đâu, gọi điện thoại cũng không nghe máy.”

“Lần cuối cùng hai người gọi điện thoại là khi nào?”

“Trên đường đến cầu Tây Uyển, lúc đó cô ấy cũng rời khỏi trường rồi, nói 10 phút nữa là tới...”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó đang nói chuyện, cô ấy bỗng im bặt.”

“Ồ?”

“Cháu tưởng cô ấy đang giận dỗi, nên cúp máy... Một lúc sau, gọi lại thì không ai nghe máy nữa.”

“Sau đó.”

“Cháu cứ đợi cô ấy, gọi điện thoại, không ai nghe, lại đợi...”

“Sau đó.”

“Sau đó, cháu đi về nhà.”

“Về nhà rồi?”

“Vâng.”

“Lúc đó cậu không hề nghi ngờ cô bạn gái nhỏ của mình đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Cũng có nghĩ tới, nhưng mà, lại cảm thấy, có lẽ... có lẽ không thể nào.”

“Có lẽ không thể nào?”

Đầu nam thanh niên càng cúi thấp hơn.

“Sau khi về nhà cậu có gọi điện thoại đến nhà cô ấy, để xác nhận xem cô ấy đã về nhà chưa không?”

“Không ạ.”

Võ Bưu cười lạnh.

Nam thanh niên lập tức biện minh.

“Bố mẹ cô ấy luôn phản đối chúng cháu quen nhau. Cháu không tiện gọi điện đến nhà cô ấy, kẻo lại bị ăn chửi.”

“Cậu cũng không báo cảnh sát?”

“Không ạ.”

“Tại sao không báo cảnh sát?”

“...”

Ông ta trả lời thay nam thanh niên.

“Bởi vì cậu chột dạ, bởi vì cậu biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Bởi vì, lúc xảy ra vụ án cậu đang ở ngay trong con hẻm đó.”

Sắc mặt nam thanh niên biến đổi, hét lớn:

“Không phải, không phải như chú nói... Cháu, cháu, cháu không giết cô ấy. Cháu yêu cô ấy, sao cháu có thể giết cô ấy được.”

Đến cuối cùng giọng nói đã khản đặc.

Võ Bưu cười gằn.

“Cậu yêu cô ta! Vì yêu sinh hận chẳng phải là một động cơ giết người rất tuyệt vời sao? Cô ta muốn chia tay với cậu, cậu không đồng ý, hẹn cô ta ra nói chuyện, thấy không có khả năng quay lại, cậu liền giận dữ mất kiểm soát mà giết chết cô ta.”

Ông ta giơ một bức ảnh lên trước mắt nam thanh niên, gần như dán sát vào mặt cậu ta.

Nam thanh niên trừng lớn hai mắt, nhìn cô gái ngã trong vũng máu trên bức ảnh. Gương mặt quen thuộc, vết dao chém máu thịt lẫn lộn...

Cậu ta suy sụp, gạt phăng bức ảnh trong tay Võ Bưu, vò đầu bứt tai gào thét.

Võ Bưu tát một cái bốp vào mặt cậu ta, nam thanh niên hét thảm một tiếng rồi ngã lăn ra. Cậu ta cuộn tròn người lại như một con tôm luộc, nước mắt giàn giụa chảy ròng ròng.

“Lúc đó cháu không biết rốt cuộc Tống Giai đã xảy ra chuyện hay là bị làm sao nữa. Giả sử không có chuyện gì, cháu báo cảnh sát, bố mẹ cô ấy sẽ biết, sẽ không cho chúng cháu quen nhau nữa. Giả sử xảy ra chuyện rồi, một mình cháu thì có thể làm được gì chứ...”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương