Giải Mộng Sư Trong Giới Giải Trí

Chương 3

Trước Sau

break

Bị hỏi vặn bất thình lình, Vương Hạo hơi ngớ người.

Thấy viên cảnh sát trẻ trừng mắt nhìn mình, anh vội vắt óc nhớ lại: “Hôm nay phim mới khai máy, mùng 9 làm gì có diễn viên nào đến, cô ấy cũng vậy.”

Chắc do giọng anh oang oang nên người trên giường bị đánh thức. Cơ Thập Nhất chớp chớp mắt, khó nhọc lấy lại ý thức.

Trong đám người đứng quanh giường, cô chỉ nhận ra tay đạo diễn. Phải mất một nhịp cô mới nhớ ra thân phận hiện tại của mình. Từ một người đứng ngoài quan sát bỗng hóa thành nhân vật chính, dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn thấy gượng gạo.

Mười tám năm đằng đẵng đi tìm lời giải cho giấc mơ, giờ đây, mọi thứ dường như đã phơi bày.

Chẳng rõ những người này có phát hiện ra sự khác thường không, cô đành tuân thủ nguyên tắc "nói ít sai ít", im lặng mím chặt môi.

Viên cảnh sát trẻ bước tới gần: “Đội trưởng Liên, cô gái gầy gò thế này chắc không thể là hung thủ đâu nhỉ?”

Liên Diệc chỉ liếc nhẹ một cái, chàng cảnh sát trẻ lập tức rụt cổ, ngoan ngoãn ngậm miệng.

Anh ta thừa biết ai cũng có khả năng gây án, chỉ là khoảnh khắc Cơ Thập Nhất mở mắt, anh ta đã bị vẻ đẹp mong manh ấy làm cho xao nhãng.

“Chào cô, tôi là cảnh sát thuộc phân cục Uyển Tân.” Người thanh niên giơ thẻ ngành có in tên và ảnh, anh ta tên là Liên Diệc.

Cậu cảnh sát trẻ cũng chìa thẻ ra, tên là Phạm Dương.

Liên Diệc kéo ghế ngồi xuống cạnh giường: “Chúng tôi đến đây để điều tra về cái chết của Vương Mỹ Như, bạn cùng phòng của cô.”

Vương Mỹ Như bị giết?

Cơ Thập Nhất bàng hoàng. Cô đang học tại Đại học Điện ảnh Đế Đô, Vương Mỹ Như là bạn cùng phòng, tính cách tiểu thư, nhan sắc nổi bật và khá nổi tiếng ở trường. Rõ ràng hôm trước hai người còn gọi điện cho nhau cơ mà.

Thấy cô im lặng, Liên Diệc nói tiếp: “Vương Mỹ Như bị sát hại vào rạng sáng mùng 9. Theo lịch sử cuộc gọi, cô là người cuối cùng liên lạc với nạn nhân, cuộc gọi kéo dài 28 phút. Do đó, cô bị liệt vào diện tình nghi.”

Chất giọng trầm ổn nhưng mang tính áp đảo rõ rệt.

Cơ Thập Nhất khẽ chau mày: “Tôi không phải hung thủ.”

Bình thường, mỗi lần chìm vào giấc mơ, thời gian sẽ nối tiếp ngay khoảng khắc cô tỉnh dậy đêm trước. Nhưng lần này có sự chênh lệch. Nhìn đồng hồ treo tường, giờ đã là một ngày sau, nghĩa là ký ức của cô đang bị đứt đoạn.

Cô hoàn toàn trống rỗng về những việc xảy ra ngày hôm qua, nhưng cô hiểu rõ tính cách của "mình" trong thế giới này: cô ấy tuyệt đối không thể giết người.

Liên Diệc nhướng mày: “Cô có phải hung thủ hay không, chúng tôi sẽ điều tra rõ. Giờ tôi chỉ muốn biết hai người đã nói những gì? Và Vương Mỹ Như có biểu hiện gì bất thường không?”

“Vương Mỹ Như gọi tôi để nhờ giải mã giấc mơ.”

Liên Diệc sững sờ: “Xin lỗi, cô vừa nói gì? Cô lặp lại lần nữa xem?”

Cơ Thập Nhất giữ nguyên sắc mặt: “Giải mã giấc mơ.”

Bốn chữ “giải mã giấc mơ” thốt ra không chỉ khiến Vương Hạo đứng hóng chuyện trố mắt, mà ngay cả người dày dạn kinh nghiệm như Liên Diệc cũng đứng hình mất vài giây.

Cơ Thập Nhất biết thế giới này không tồn tại nghề "giải mộng sư", có chăng chỉ là bác sĩ tâm lý hay chuyên gia thôi miên.

Tuy nhiên, sách vở về giải mã giấc mơ thì vẫn có. Dù trước đây không thể can thiệp vào hành động của "mình" trong mơ, nhưng cô vẫn nhớ rõ những gì đã xảy ra.

Trong thế giới này, do đọc được một cuốn tiểu thuyết nên cô gái ấy đâm ra say mê việc giải mã giấc mơ, mua cơ man nào là sách về ngâm cứu. Vương Mỹ Như biết chuyện này và từng mỉa mai cô không ít lần.

Thực chất, quan hệ giữa hai người khá nhạt nhòa. Vương Mỹ Như luôn tỏ thái độ khinh khỉnh với một đứa trẻ mồ côi. Sau này, cô chuyển ra ngoài thuê trọ, cắt đứt liên lạc, mãi đến hôm mùng 9 mới nói chuyện lại.

Có điều, để giải mộng chân chính thì cần có linh lực (sức mạnh tâm linh). Sự kết hợp giữa kiến thức phân tích và linh lực mới đưa ra được phán đoán chuẩn xác.

Linh lực không chỉ giúp duy trì sự tỉnh táo trong giấc mơ của bản thân, mà còn là chìa khóa để xâm nhập vào giấc mơ của người khác.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc