Giải Mộng Sư Trong Giới Giải Trí

Chương 11

Trước Sau

break

Tô Minh Châu hừ lạnh một tiếng, mỉa mai: “Điều đó có nghĩa là anh chỉ biết ăn thôi.”

Cơ Thập Nhất khẽ hắng giọng, đáp: “Giấc mơ này của anh không có gì đặc biệt, chỉ đơn thuần phản ánh cơ thể đang khỏe mạnh. Nếu muốn giải mộng thật sự, người mơ phải cung cấp được những chi tiết hữu ích cơ.”

Thường thì vào ban đêm, con người ta hay mơ màng, và phần lớn những giấc mơ đó đều là vô thức hoặc chẳng mang ý nghĩa gì sâu xa. Chỉ một số ít mang tính chất điềm báo hay có tác dụng nào đó, nhưng để biết được, cần phải giải mã từng cảnh tượng hiện lên trong mộng.

Cơ Thập Nhất cũng không bận tâm tìm hiểu sâu nguyên do, vì cô đã xác định được mục tiêu của mình: ở lại đây để hành nghề giải mộng! Dù là lợi ích thu được từ việc giải mộng hay sự ngưỡng mộ mà Phạm Dương dành cho cô, thì nơi này rất có thể là nguồn phát ra linh lực. Nếu muốn tu luyện, cô chỉ còn cách dựa vào con đường này.

Nghe lời giải thích, Phạm Dương có chút xấu hổ, thừa nhận bản thân đúng là kẻ háu ăn. Sau khi tỉnh mộng, ngay hôm sau anh ta đã lên mạng đặt mua một thùng đồ ăn vặt, hiện tại vẫn đang trên đường giao tới.

Thấy cậu chủ nhỏ sắp nổi cáu, Liên Diệc nhíu mày, nhanh chóng dẫn Phạm Dương rời khỏi căn hộ.

Khi những người không liên quan đã đi khuất, sắc mặt Tô Minh Châu mới dịu lại đôi chút. Anh hoài nghi hỏi: “Chị bắt đầu đam mê mấy trò mê tín này từ bao giờ thế?”

Cơ Thập Nhất mỉm cười, rút cuốn sách từng thấy trong căn hộ ở giấc mơ ra: “Đây không phải mê tín. Muốn giải mộng thì phải có bản lĩnh thực sự.”

Tô Minh Châu bĩu môi, cũng không tìm được lý lẽ để phản bác cô.

Hai người vừa nói được vài câu thì bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa. Cơ Thập Nhất định ra mở nhưng bị anh cản lại. Tô Minh Châu tỏ vẻ khó chịu bước ra cửa, vừa đi vừa lầm bầm ghét bỏ: “Chị cứ mang cái thân tàn tạ đó ngồi yên đấy cho tôi, lỡ lát nữa lại phải nhập viện thì tôi không thèm vào thăm đâu!”

Người đứng ngoài cửa là đám thợ mà anh vừa gọi đến, họ mang theo một vài dụng cụ trang trí cơ bản.

“Cậu Tô.”

Tô Minh Châu phẩy tay: “Vào nhanh đi, sửa cái chỗ này cho giống phòng tôi, không làm được thì gom đồ về hết đi.”

Người dẫn đầu nhóm thợ tỏ vẻ khó xử. Cái căn hộ bé tẹo này sao sánh nổi với biệt thự nhà anh, có thể trang trí cho tươm tất chút đã là may lắm rồi.

“Em đừng làm khó người ta.” Cơ Thập Nhất bước tới kéo anh lại, quay sang bảo nhóm thợ: “Các anh cứ làm đơn giản một chút là được.”

Tô Minh Châu hừ lạnh, không nói thêm lời nào.

Nhóm người lúc này mới bước vào, tiếng động rầm rập vang lên khắp căn nhà trọ. Dù vậy, hiệu suất làm việc của họ rất đáng nể. Chỉ vài tiếng sau, cả căn phòng như được khoác lên tấm áo mới, hoàn toàn khác biệt so với dáng vẻ ban đầu.

Tô Minh Châu tỏ vẻ hài lòng: “Đêm nay em sẽ ngủ lại đây.” Nói xong, anh trừng mắt nhìn Cơ Thập Nhất như đe dọa: “Chị đừng hòng đuổi em đi.”

Cơ Thập Nhất mím môi cười khẽ: “Không đuổi em đâu.”

Nghe vậy, ánh mắt Tô Minh Châu sáng lên, khóe môi khẽ nhếch, nhưng vừa thấy cô nhìn mình, anh lập tức trừng mắt dằn mặt, ra vẻ hậm hực: “Em đói rồi.”

Cơ Thập Nhất chưa kịp lên tiếng thì đám thợ đang chuẩn bị ra về đã nhanh nhảu xen vào: “Cậu Tô, để tôi đi mua bữa tối cho cậu! Cậu muốn ăn gì?”

Đúng là đồ rảnh rỗi sinh nông nổi! Tô Minh Châu quay phắt lại, thấy đám người vẫn đứng ỳ ra đó lại càng ngứa mắt: “Các người còn đứng đây làm gì?”

Chưa đầy ba mươi giây, cả đám đã chuồn sạch không còn một bóng người.

“Em đói rồi.” Tô Minh Châu nhắc lại.

Cơ Thập Nhất nhìn bộ dạng đáng thương trên mặt anh, chưa kịp trả lời đã nghe tiếng “ọc ọc” phát ra từ bụng cậu thiếu niên.

Cái nhìn lướt qua của cô chẳng khác nào châm ngòi nổ, Tô Minh Châu lập tức xù lông, ngồi phịch xuống sô pha, mặt hầm hầm: “Cơ Thập Nhất, em đói rồi, chị không thể bỏ đói em đâu đấy.”

Tuy có ký ức của cô gái trong mộng, nhưng đây là lần đầu tiên Cơ Thập Nhất tự tay làm bếp nên vẫn còn lóng ngóng. Đánh vật mãi một lúc lâu, cô mới bưng ra được một bát mì.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc