Cổ tay nàng khẽ chuyển động, chộp lấy ngón tay đang đưa ra của con bé nha hoàn rồi dùng lực bẻ ngược lại, khiến nó vẹo đi một cách quái dị.
Nha hoàn đau đớn, định hét lên thật lớn nhưng ngay giây tiếp theo, Kỷ Như Ca đã dùng tay làm dao, chém mạnh vào yết hầu nha hoàn.
Cổ họng bị đánh trúng, nha hoàn ôm cổ quỳ sụp xuống, mặt đỏ bừng, đau đớn tột độ nhưng không thể phát ra thêm một tiếng nào.
“Hôm nay là ngày đại hỷ của ta, ta không thích có tiếng chó sủa làm ảnh hưởng đến tâm trạng. Còn làm loạn nữa, ta không ngại dùng máu các ngươi nhuộm đỏ cả hỉ đường.”
Ánh mắt nàng lướt qua, dừng lại trên người bà tử đang quỳ bên cạnh Ninh Uyển Nhi.
Ánh nhìn rơi xuống hàng mi run rẩy và thân thể cứng đờ của Ninh Uyển Nhi, khóe môi nàng khẽ nhếch, lạnh lùng hừ một tiếng.
“Người đâu, mang bát canh rùa hầm gà kia lên đây. Ta muốn đích thân đút cho “ân nhân” uống, cảm tạ món quà bất ngờ hôm nay nàng ta tặng cho bổn Vương phi!”
Mọi người có mặt ở đó chứng kiến cảnh này đều bị dọa cho khiếp vía.
Bao gồm cả hạ nhân của phủ Cẩn Vương.
Rất nhanh, có người bưng lên bát canh rùa hầm gà. Vì mới cho vào nồi chưa được bao lâu nên canh vẫn chưa chín kỹ, vẫn còn loang lổ vết máu và nồng nặc mùi tanh.
Nhưng đám hạ nhân không dám chậm trễ, chỉ sợ giây tiếp theo ngón tay mình sẽ bị bẻ gãy hay đầu bị vặn đứt.
Họ vội vàng múc một bát, run rẩy dâng lên trước mặt Cẩn Vương phi.
Kỷ Như Ca nhận lấy, bước tới trước mặt Ninh Uyển Nhi: “Ngươi tự mình dậy uống hay để ta đút?”
Bà tử giật mình, vội nói: “Kỷ tiểu thư, tiểu thư nhà ta còn đang hôn mê, không uống được. Hay là chờ tiểu thư tỉnh lại rồi uống, được không?”
“Lão già kia, ngươi định để bổn Vương phi cầm bát đứng đây, chờ tiểu thư nhà ngươi tỉnh lại để đút sao?” Kỷ Như Ca nheo mắt, thẳng chân đạp bay bà tử ra ngoài.
Cú đá này khiến bà ta bay hơn ba mét, đập vào bàn ghế bên cạnh mới dừng lại, kêu oai oái.
“Chật…”
Mọi người có mặt đều ăn ý lùi thêm vài bước về phía khu vực an toàn.
Còn Kỷ Như Ca ở phía bên kia trực tiếp bóp cằm Ninh Uyển Nhi, thản nhiên đổ cả bát canh bổ tanh ngòm vào miệng nàng ta.
Ninh Uyển Nhi kinh hãi, trợn trừng mắt, điên cuồng giãy giụa để trốn thoát. “Không… ực ực… buông… cứu… ta không…”
Một bát canh lớn bị Kỷ Như Ca đổ sạch sành sanh vào miệng.
Ninh Uyển Nhi nằm bò dưới đất đầy chật vật, muốn nôn mà không nôn được, khó chịu không để đâu cho hết.
Cả người rũ rượi, đôi mắt đỏ hoe trừng Kỷ Như Ca, hận không thể đốt nàng thành tro.
“Người đâu, đưa Ninh tiểu thư về.” Kỷ Như Ca quay đầu nhìn nàng ta: “Xem kìa, quả nhiên canh rùa hầm gà rất bổ, Ninh tiểu thư trông có vẻ tỉnh táo hẳn rồi.” Nói xong, khóe môi nàng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn.
Ninh Uyển Nhi nghiến răng nhưng lúc này dạ dày nàng ta đang lộn nhào đầy buồn nôn, bụng lại đau quặn lên như sóng cuộn biển gầm.
Nàng ta không còn tâm trí tranh cãi với Kỷ Như Ca, vội ra hiệu cho bà tử và nha hoàn bên cạnh dìu mình rời đi.
Chỉ là những người mà nàng ta mang đến, kẻ thì ngã văng ra xa vài mét, miệng kêu đau liên hồi.
Kẻ thì ngón tay vẫn còn vặn vẹo, trong cổ họng phát ra những tiếng khè khè kỳ quái.
Cuối cùng vẫn là một nha hoàn khác, sau khi nghe giọng Kỷ Như Ca, không hiểu sao lại ngoan ngoãn tiến lên đỡ Ninh Uyển Nhi rời đi.
Trán Ninh Uyển Nhi rịn mồ hôi lạnh, nàng ta cảm thấy bụng mình rất khó chịu, cực kỳ khó chịu.
Nàng ta thấp giọng thúc giục nha hoàn mau đưa mình đi.
Kết quả là khi còn chưa kịp ra khỏi đại sảnh, những tiếng trung tiện quái dị bỗng vang lên từ phía sau Ninh Uyển Nhi, tiết tấu lắt léo như đường đèo uốn lượn.
Hiện trường rơi vào một sự im lặng đến kỳ lạ, mấy chục cặp mắt đồng loạt đổ dồn vào phía sau lưng Ninh Uyển Nhi.
Ngay sau đó là những tiếng xì xoẹt ướt át xen lẫn tiếng nước chảy.
Âm thanh này khiến biểu cảm của tất cả những người có mặt vừa trở nên gượng gạo, vừa thấy buồn nôn.
Eo ôi... thế này, thế này chắc là đi ngoài ra quần rồi?
“Ninh tiểu thư đúng là nhiệt tình quá, còn biểu diễn nhạc cụ ngay tại chỗ cơ đấy.” Kỷ Như Ca thuận miệng nói một câu.
Trong đám người có kẻ không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Lúc này, Ninh Uyển Nhi chỉ hận không thể ngất xỉu ngay lập tức.