Trong lúc hôn mê, Lý Uyển Tình mơ hồ nhìn thấy trọn vẹn cuộc đời một bé gái cổ đại.
Bé gái ấy sinh ra tại một thôn nhỏ phương Bắc, là con gái thứ ba trong nhà, nhũ danh Thu Cúc.
Thu Cúc lớn lên trong cảnh cơ cực, cả nhà nội ngoại đều trọng nam khinh nữ.
Sinh đại tỷ thì còn tạm, dù sao cũng là đứa đầu, coi như “nở hoa trước kết trái cũng được”.
Sinh đứa thứ hai vẫn là con gái, ông bà nội tuy không vui nhưng cũng đành chấp nhận.
Đến lượt Thu Cúc là con thứ ba mà vẫn là con gái, ông bà nội giận đến chẳng thèm nhìn. Ngay cả mẹ ruột nàng bị nhà chồng và chồng trách mắng, cũng đem giận dồn lên người nàng.
Tiểu Thu Cúc trở thành chỗ để cả nhà trút bực, ai cũng có thể véo nàng mấy cái cho hả dạ.
Chưa hết, năm nàng năm tuổi, mùa màng thất bát, mẹ nàng lại mang thai. Người trong nhà bèn lấy hai lượng bạc bán nàng cho mẹ mìn.
Cũng may vận khí nàng tốt, đúng lúc phu nhân huyện lệnh tuyển nha hoàn cho tiểu thư. Qua một vòng chọn lựa, nàng được giữ lại, tránh được cảnh bị bán vào thanh lâu.
Nhưng làm nha hoàn cũng chẳng dễ dàng, bị mắng bị đánh là chuyện thường, lại còn ăn không đủ no.
Cũng may nàng lanh lợi, biết lấy lòng ma ma dạy quy củ. Ngày thường giúp ma ma xoa vai đấm lưng, tối đến lại hầu nước rửa chân.
Cứ thế kiên trì ba năm.
Công sức không uổng, cuối cùng ma ma đưa nàng đến viện của đích tiểu thư.
Nhờ nỗ lực, Thu Cúc dần trở thành đại nha hoàn bên người tiểu thư.
Lần này ra ngoài là bởi tiểu thư muốn về nhà ngoại. Nàng đã đính hôn, chuẩn bị sang năm thành thân, đây cũng là lần cuối về nhà ngoại trước khi xuất giá.
Không ngờ giữa đường gặp sơn phỉ. Càng không ngờ hơn là khi Thu Cúc đỡ tiểu thư xuống xe chạy trốn, lúc sơn phỉ đuổi đến, tiểu thư lại đẩy nàng ra chắn đao.
Lý Uyển Tình như tận mắt nhìn thấy cảnh ấy cánh tay Thu Cúc bị chém một nhát, rồi nàng bị đá xuống sườn núi.
Sau đó sơn phỉ vác tiểu thư lên vai, nghênh ngang bỏ đi.
Lý Uyển Tình nhìn đến đây, liền cảm thấy có một lực hút kéo nàng trôi theo. Lực ấy nhập vào một thân thể, rồi biến mất.
Khi nàng mở mắt, cánh tay đau nhói.
Một linh cảm chẳng lành dâng lên nhớ lại việc mình bị chai bia đập trúng, rồi lại nhìn thấy trọn đời Thu Cúc. Tình huống này thật giống hệt truyện xuyên không.
Nàng cố chịu đau, ngồi dậy nhìn quanh. Bốn phía chỉ có cỏ dại và bụi rậm.