Em Nhắm Mắt Rồi, Anh Hôn Đi

Chương 17

Trước Sau

break

“Em có bị ngã không?”

Giọng nói của Hình Kinh Trì trầm thấp, nghe kỹ còn có thể nhận ra một chút căng thẳng.

Nguyễn Chi lắc đầu. Làn mưa lạnh thấu xương theo gió quất tới.

Cô hắt hơi một cái nho nhỏ, lau nước mưa ướt sũng trên mặt, giọng lí nhí: “Không, trời ở đây sao thay đổi nhanh quá, chẳng báo trước gì cả.”

Nghe giọng nói của cô còn mang theo chút tủi thân.

Hình Kinh Trì cởi áo khoác, tay nhanh nhẹn đưa tới cổ áo của cô: “Cởi áo khoác ra, về tắm rửa trước. Anh sẽ đi thị trấn mua quần áo cho em. Anh cõng em về, em cầm ô.”

Nguyễn Chi còn chưa kịp phản ứng, Hình Kinh Trì đã nhanh gọn cởi áo khoác của cô.

Chiếc áo khoác chống thấm nước mang theo hơi ấm của anh bao trùm lấy cô. Chỉ trong một phút ngắn ngủi, Nguyễn Chi đã bị cuộn tròn trong chiếc áo của anh.

Nguyễn Chi: "......"

Chồng cô đúng là hành động rất nhanh.

Hình Kinh Trì mở ô, nhét vào tay cô, sau đó ngồi xổm xuống trước mặt: “Lên đây.”

Nguyễn Chi liếc nhìn tấm lưng rộng lớn của anh, dù miệng còn định từ chối, nhưng cơ thể lại tự động bò lên, miệng lẩm bẩm: “Em nhớ là đi bộ về sẽ mất một đoạn khá dài, em tự đi cũng được mà.”

Nói vậy nhưng tay cô đã ngoan ngoãn vòng qua cổ anh.

Hình Kinh Trì chờ cô ổn định, sau đó nhanh chóng cõng cô bước vào màn mưa. “Đừng lo cho anh, che ô kỹ vào. Em tự đi không bằng anh cõng nhanh hơn đâu.”

Nguyễn Chi nhỏ giọng đáp: “…Ừ.”

Cô thả lỏng người nằm trên lưng anh, cằm nghiêng nghiêng tựa vào gò má. Hơi ấm từ cơ thể anh khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn, nghĩ vậy cô càng ôm chặt hơn.

Quãng đường này đối với Hình Kinh Trì vốn chẳng đáng kể.

Nhưng hôm nay anh lại thấy hơi khó chịu. Nguyễn Chi với cằm nhỏ nhắn áp sát vào anh, gò má ẩm ướt dính dính, hơi thở ấm áp phả nhẹ vào cổ khiến lòng anh như rối bời.

Cổ họng anh khẽ động, siết chặt tay, rồi đột nhiên tăng tốc chạy.

Nguyễn Chi suýt nữa không giữ vững ô, cằn nhằn: "......"

Cũng đâu cần gấp vậy.

---

Mười phút sau.

Nguyễn Chi bị Hình Kinh Trì đặt vào phòng tắm, còn anh thì ướt một nửa người, không kịp thay quần áo đã vội vàng đi mua đồ cho cô, trông còn lo lắng hơn cả cô.

Tắm ở nhà người khác khiến Nguyễn Chi có chút không thoải mái, lại không có Hình Kinh Trì ở cạnh.

Nghĩ vậy, cô tắm nhanh hơn bình thường, xong xuôi thì quấn khăn tắm, bắt đầu sấy tóc, trong lòng đếm thời gian mong anh mau về. Đang nghĩ ngợi thì bên ngoài vang lên tiếng động.

Nguyễn Chi nghiêng đầu, tắt máy sấy, chăm chú lắng nghe.

Cô vô thức kéo chặt khăn tắm quanh người, rồi lên tiếng hỏi dò: “Hình Kinh Trì?”

Hình Kinh Trì vừa bước vào phòng đã nghe thấy tiếng gọi ngập ngừng của cô. Trong giọng cô mang theo chút lo lắng. Anh hơi khựng lại, đáp: “Là anh, anh ở bên ngoài, đừng sợ.”

Nguyễn Chi thở phào nhẹ nhõm.

Cô tiếp tục bật máy sấy, sấy khô tóc, đợi anh mang đồ vào.

Hình Kinh Trì bước đến trước cửa phòng tắm, gõ nhẹ: “Nguyễn Chi, mở cửa.”

Không lâu sau.

Âm thanh máy sấy ngừng lại, kèm theo tiếng “cạch” của cửa mở.

Nguyễn Chi thò nửa đầu ra, bàn tay nhỏ trắng mịn vươn ra nhận túi đồ từ anh. Đôi mắt trong veo chớp chớp vài cái, xương quai xanh mảnh khảnh lướt qua trước mắt anh.

Chiếc túi trong tay anh bị lấy đi, cửa phòng tắm “rầm” một tiếng đóng sầm lại.

Hình Kinh Trì đứng im tại chỗ.

Trong đầu lóe lên một số hình ảnh: đôi mắt ẩm ướt của cô, gò má hồng lên, làn da trắng mịn như ngọc, cùng với tiếng gọi "chồng ơi" nhẹ nhàng, ngọt ngào mà cô thốt ra tại chợ đồ cổ vào buổi sáng.

Ngọt ngào đến mức khiến người ta phát điên.

Hình Kinh Trì thở gấp, nắm chặt tay, lặng lẽ quay đi, tránh xa phòng tắm.

Anh ngại cầm ô, nên đã ra ngoài dưới trời mưa, giờ đây người ướt sũng như vừa lội nước. Chẳng mấy chốc, sàn nhà đã đầy vết nước.

"Cốc —"

Tiếng gõ cửa vang lên.

Giọng của Tần Luật theo sau: "Anh, em mang quần áo và khăn tắm cho anh rồi. Còn một chuyện nữa, do mưa lớn nên ở cổng thị trấn xảy ra tai nạn giao thông, tạm thời phong tỏa rồi. Anh và chị dâu ở lại một đêm rồi hãy đi."

Hình Kinh Trì liếc nhìn phòng tắm, bước đến mở cửa, khẽ đáp: "Để sau nói."

Tần Luật đưa quần áo sạch và khăn tắm cho Hình Kinh Trì, hạ giọng, liếc mắt: "Anh, chuyện bao da kia tối nay anh dỗ dành chị dâu nhé. Với lại anh cũng lâu lắm rồi mới về đây."

Hình Kinh Trì biết Tần Luật đang nghĩ gì.

Nhưng chuyện này anh không quyết định được, nên không hứa, chỉ nói: "Lát nữa anh hỏi chị dâu."

Tần Luật nghe vậy liền cảm thấy có cửa, cười toe toét: "Được, em xuống chuẩn bị bữa tối cho hai người. Em còn phải nấu trà gừng cho chị dâu để xua lạnh, đêm nay thị trấn lạnh lắm."

Trong phòng tắm.

Nguyễn Chi nhìn đống áo ngực đủ màu trong túi, mặt đỏ bừng rồi lại tái mét. Hình Kinh Trì không biết size của cô, có lẽ dựa vào cân nặng mà mua, nên mua mấy cỡ khác nhau.

Cô lần lượt nhấc lên xem, không có cỡ của mình.

Nguyễn Chi: "..."

Biết làm sao được, đành phải mặc vậy.

Khi Nguyễn Chi thay đồ xong bước ra, Hình Kinh Trì đang đứng trước giường, quay lưng về phía cô, thay áo. Một tay anh nắm lấy vạt áo, hơi dùng lực, chiếc áo phông ướt sũng tuột khỏi người.

Nguyễn Chi đứng hình.

Trên lưng săn chắc, vạm vỡ của anh có vài vết sẹo dài, đường cong thắt lưng căng thẳng, chìm vào lớp vải đen, xương bả vai nhô lên phủ đầy hơi nước, cơ lưng rộng khiến người ta liên tưởng đủ thứ.

Trong đầu Nguyễn Chi lóe lên nhiều ý nghĩ.

Nhưng cô như bị đóng băng, không nhúc nhích được, ánh mắt dán vào những vết sẹo trên lưng Hình Kinh Trì, trong lòng cảm thấy khó tả.

Nguyễn Chi đã không động đậy gì một lúc, Hình Kinh Trì giả vờ không biết cũng không được.

Anh cầm khăn lau qua vai, liếc nhìn cô, thấy đôi mắt xanh ngọc dần chuyển sang màu hồng của cô như dán chặt vào người mình, vẻ mặt còn hơi hoảng hốt.

Hình Kinh Trì khẽ nhíu mày.

Nhớ lại cuộc trò chuyện trong bếp sáng nay, anh nghĩ lần tới sẽ đến nhanh thôi.

Lúc này toàn thân anh đang bốc cháy hừng hực, trong lòng còn có ngọn lửa mà Nguyễn Chi đã khơi dậy, chút bụi bặm vốn bị che giấu bởi nghề nghiệp và tính cách giờ đây khó lòng giấu được.

Hình Kinh Trì vứt khăn, thong thả quay người, ngồi xuống mép giường. Hai tay chống lên tấm nệm mềm mại, phô bày cơ bụng trước mặt Nguyễn Chi.

Anh khẽ nhếch mép, đôi mắt đen ánh lên chút ý cười và trêu chọc: "Không phải muốn sờ sao? Lại đây, sờ đi."

Nguyễn Chi đỏ mặt: "..."

Cô liếc nhìn cơ bụng của Hình Kinh Trì một lúc, lắc đầu hoảng hốt: "Em không muốn sờ nữa."

Hình Kinh Trì thong thả ngắm cô một lúc, tay đưa lên khẽ gõ vào khóa thắt lưng, hỏi lại như xác nhận: "Chắc chứ? Bỏ lỡ lần này thì một thời gian ngắn sẽ không có lần sau đâu."

Giọng nam trầm thấp, ngữ khí mang theo sự dụ dỗ khó hiểu.

Tiếng ngón tay gõ vào khóa thắt lưng khiến người ta choáng váng.

Nguyễn Chi cảm thấy cả người mình như đang bốc cháy.

Cô cứng đờ quay người, ánh mắt tránh xa Hình Kinh Trì, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: "Chúng ta... khi nào về? Ngoài trời mưa to lắm."

Hình Kinh Trì biết điểm dừng, nếu trêu chọc quá đà thì sẽ mất hết.

Anh đứng dậy, cầm khăn lau qua lưng rồi mặc quần áo Tần Luật mang đến. Khi thay quần, anh cũng không hề né tránh Nguyễn Chi, nhanh chóng tháo thắt lưng vứt sang một bên, mặc quần thể thao vào.

Giờ thì không cần thắt lưng nữa.

Hình Kinh Trì trong lòng hơi tiếc.

Anh liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, màn mưa dày đặc, giải thích nhỏ: "Cổng thị trấn xảy ra tai nạn giao thông, tạm thời phong tỏa. Tần Luật bảo chúng ta ở lại một đêm."

Nghe vậy, Nguyễn Chi ngẩn người.

Ngoài trời mưa to, đường núi lầy lội, tạm thời họ không thể đi được. Dù nghĩ thế nào thì ở lại một đêm cũng là lựa chọn tốt nhất, huống chi Hình Kinh Trì còn uống rượu.

Nguyễn Chi chưa từng lái xe trong tình huống như thế này.

Cô bình tĩnh một lúc, hơi nóng trên người dần tan biến, mím môi đáp: "Ngày mai hãy đi."

Hình Kinh Trì không ngờ Nguyễn Chi lại đồng ý.

Anh không hỏi nguyên nhân, gật đầu rồi bước vào phòng tắm, định đi giặt đồ cho bảo bối ngọc bích của mình.

Nguyễn Chi có thói quen, trong môi trường lạ, cô hơi đeo bám người khác.

Vì vậy, khi Hình Kinh Trì bước vào phòng tắm, cô cũng lẽo đẽo đi theo, thấy Hình Kinh Trì cúi người định lấy quần áo cô vừa thay ra, vội vàng ngăn lại.

"Hình Kinh Trì, để em tự giặt!"

Nguyễn Chi nắm lấy cổ tay Hình Kinh Trì, cố gắng ngăn cản.

Sáng nay, khi đối mặt với đống quần áo của mình, cô đã muốn nhắc chuyện này với Hình Kinh Trì, nhưng sau đó bị câu "em muốn sờ không" của anh làm cho đầu óc quay cuồng, đến lúc ăn sáng lại quên mất.

Lực của Nguyễn Chi chỉ có chút xíu, không thể ngăn được Hình Kinh Trì. Anh thản nhiên, tỏ ra đương nhiên: "Em nói nhà có máy rửa bát, vậy sau này việc nhà để anh làm, kể cả giặt đồ."

Nguyễn Chi cố gắng chống cự: "... Em muốn tự giặt."

Tối qua cô không thấy thì thôi, hôm nay để cô nhìn Hình Kinh Trì giặt đồ thì quá xấu hổ.

Hình Kinh Trì bình thản hơn một chút: "Anh thích giặt."

Nguyễn Chi: "..."

Cô biết chắc chắn lúc này mình đang đỏ mặt.

Nguyễn Chi không thể thắng được Hình Kinh Trì trong cuộc tranh luận, cũng không thể giành lại quần áo từ tay anh, nhưng cô cũng không muốn xuống lầu một mình, nên đành kéo một chiếc ghế nhỏ ngồi trước cửa chơi điện thoại.

Dòng nước chảy qua kẽ tay Hình Kinh Trì, áo khoác anh đã bỏ vào máy giặt, chỉ còn lại đồ lót, anh không bỏ vào máy, mà bình thản giặt từng mảnh vải trong tay.

Thỉnh thoảng, Hình Kinh Trì ngẩng đầu nhìn Nguyễn Chi đang ngồi trước cửa.

Khi bước vào cửa nghe thấy giọng nói của Nguyễn Chi, anh đã biết cô có chút sợ hãi, bây giờ cũng vậy. Cô chỉ có chút can đảm như thế, không biết lúc đó sao dám đi theo người của Chim Trời.

Hình Kinh Trì cúi mắt, che giấu cảm xúc phức tạp trong lòng.

.

Có lẽ vì dính mưa nên không có hứng ăn uống, bữa tối Nguyễn Chi ăn không nhiều.

Cô cuộn mình trong chiếc chăn nhỏ, co ro ở góc sofa xem TV, Hình Kinh Trì và Tần Luật đang trò chuyện trên bàn ăn, tiếng cười trầm thấp của đàn ông hòa cùng tiếng chén ly va chạm.

Nguyễn Chi vốn định lên lầu, để họ thoải mái hơn.

Nhưng Hình Kinh Trì không cho cô đi, bắt cô ngồi yên trên sofa.

Tần Luật tối nay uống khá nhiều, giờ đã có chút say.

Họ nhớ lại chuyện cũ rồi lại nói về hiện tại, đang nói chuyện thì Tần Luật chợt nhớ ra điều gì đó, anh cầm hạt đậu phộng trong tay hỏi: "Anh, lúc trước anh nói thi cảnh sát là để tìm người, mấy năm ở Bắc thành thì không nói làm gì. Giờ anh làm đội trưởng ở thành phố Phong một năm rồi, tìm thấy người chưa?"

Hình Kinh Trì ngửa cổ uống cạn ly rượu, lắc đầu.

Tối qua anh nhận được điện thoại, thành phố Phong báo tin xác nhận người họ tìm trước đó không phải người Hình Kinh Trì đang tìm. Vì vậy tối qua tâm trạng anh rất tệ, sự hiện diện của Nguyễn Chi khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

Nguyễn Chi co ro trên sofa cũng nghe thấy lời Tần Luật.

Cô lặng lẽ vặn nhỏ tiếng TV, vểnh tai nghe cuộc trò chuyện của hai người.

Cô chỉ biết Hình Kinh Trì vì muốn tiếp tục làm cảnh sát mà đồng ý cưới một người phụ nữ chưa từng gặp mặt, nhưng chưa bao giờ biết rằng anh thi cảnh sát là để tìm người. Cô ngẩn người nghĩ, chắc hẳn đó là một người rất quan trọng.

Tần Luật rót rượu cho Hình Kinh Trì, "Anh, anh đang tìm ai vậy? Em ở đây giúp anh hỏi thăm nhé?"

Hình Kinh Trì hiếm khi nhớ lại chuyện cũ, nhưng chuyện này luôn là nỗi ám ảnh trong lòng anh, cũng chính nỗi ám ảnh này khiến anh từ bỏ mọi thứ để thi cảnh sát. Lời của Tần Luật khiến anh chìm đắm trong những mảnh ký ức và hình ảnh vỡ vụn.

Anh có chút đờ đẫn: "Anh đang tìm một con chim sẻ."

...

Mười chín năm trước, nhà họ Hình xảy ra hai chuyện lớn.

Thứ nhất là mẹ của Hình Kinh Trì, Tống Tử Thi, qua đời vì bệnh, thứ hai là Hình Kinh Trì, khi đó mới tám tuổi, bị lạc sau khi mẹ qua đời.

Tống Tử Thi và Hình Lập Nhân ly hôn một năm sau khi Hình Kinh Trì chào đời.

Năm Hình Kinh Trì ba tuổi, Hình Lập Nhân tái hôn với Tạ Xuân Hoành. Hình Lập Nhân và Tạ Xuân Hoành kết hôn vì lợi ích thương mại, hai người luôn không can thiệp vào chuyện của nhau, nên bề ngoài vẫn giữ được hòa khí, không ai quan tâm họ.

Cha mẹ Tống Tử Thi đã mất từ sớm, sau khi ly hôn bà không tái hôn.

Khi bà qua đời, ông nội Hình Kinh Trì tổ chức tang lễ, Hình Lập Nhân đóng cửa không tiếp ai, nhà họ Hình hỗn loạn, một thời gian không ai phát hiện cậu ấm nhà họ Hình bị lạc, mãi đến hai ngày sau khi Tạ Xuân Hoành trở về mới phát hiện Hình Kinh Trì biến mất.

Nhà họ Hình lúc đó đại loạn.

Còn người họ đang tìm thì bị nhốt trong kho cùng một đám trẻ.

Trong kho tối tĩnh lặng, chỉ có một vài tiếng khóc nức nở bị kìm nén.

Hình Kinh Trì vừa bị đưa vào hôm nay, cùng với một bé gái khoảng bốn, năm tuổi, hai đứa trẻ bị ném vào một chỗ.

Người dẫn chúng vào dùng dây da đánh mạnh xuống đất, giọng khàn khàn đầy hài lòng: "Khóc khóc khóc, đánh một trận là ngoan ngay. Đứa nào khóc trước thì bán trước!"

Người đàn ông rời đi, một người khác bước vào, mang theo bữa tối của chúng.

Một số đứa trẻ chỉ có bánh bao, đứa nào kháu khỉnh thì có thêm một bát canh thịt băm.

Người đó liếc nhìn hai đứa trẻ mới đến đang co ro trong góc, ném xuống hai cái bánh bao và hai bát canh, nghĩ thầm hai đứa nhóc mới này chắc bán được giá cao.

Hình Kinh Trì đã bình tĩnh trước tình huống này.

Cậu với tay lấy chiếc bánh bao lạnh ngắt và bát canh thịt còn ấm, đưa cho cô bé đang dựa vào mình.

Trong kho tối om, ánh trăng lọt qua khe hở trên trần chiếu sáng rõ một góc.

Hai thế giới sáng tối bị chia cắt rõ ràng.

Cô bé co ro bên cạnh không nhận, Hình Kinh Trì nhờ ánh trăng có thể thấy đôi mắt cô bé đẫm lệ, khuôn mặt nhỏ nhắn tái mét, khép chặt vào người cậu không nhúc nhích, cũng không nói gì.

Hình Kinh Trì từ nhỏ đã lạnh lùng, thường xuyên căng thẳng, các bé gái không thích chơi với cậu. Cậu cũng không kiên nhẫn với mấy cô công chúa yểu điệu đó, nhưng tình huống bây giờ lại khác.

Cậu cứng nhắc nói: "Đừng sợ, sáng mai sẽ có người đến cứu chúng ta."

Cô bé co ro bên cạnh khẽ động đậy, ngẩng đôi mắt to long lanh nhìn cậu, khẽ hỏi: "Thật không anh? Chúng ta có thể về nhà không?"

Giọng cô bé không giấu nổi tiếng khóc.

Hình Kinh Trì đưa tay vụng về lau nước mắt trên mặt cô bé, nói như một lời hứa: "Thật, chúng ta sẽ về nhà."

Một lúc sau, cô bé mới đưa tay nhận chiếc bánh bao từ tay cậu, cô bé nhỏ nhẹ cắn từng miếng bánh, đợi Hình Kinh Trì ăn xong cô mới ăn được một nửa.

"Anh ơi, em ăn không nổi nữa."

Cô bé co ro bên cạnh khẽ nói.

Hình Kinh Trì lấy phần bánh bao còn lại, liếc nhìn bát canh đầy, đều không động vào.

Cô bé bên cạnh như một chú mèo con nép vào người cậu, im lặng một lúc rồi khẽ nói: "Anh ơi, ba mẹ có biết em không thấy đâu không? Họ có đi tìm em không?"

Hình Kinh Trì cúi mắt, khẽ đáp: "Có."

Cậu nhớ đến mẹ mình, tâm trạng chùng xuống.

Trẻ con rất nhạy cảm với sự thay đổi cảm xúc, chú mèo con bên cạnh rõ ràng cảm nhận được sự thay đổi của cậu. Hình Kinh Trì cảm nhận được một bàn tay nhỏ khẽ nắm lấy tay mình.

Mềm mại, có hơi lạnh.

Hình Kinh Trì quay đầu nhìn cô, "Có lạnh không?"

Cô bé lắc đầu.

Cô dùng hơi thở thầm thì bên tai anh: "Anh ơi, anh tên gì?"

Hình Kinh Trì nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, từng nét từng nét viết lên tay cô, vừa viết vừa nói: "Anh tên là Hình Kinh Trì, thời Tây Chu có một nơi gọi là nước Hình, Hình là Hình của nước Hình, Kinh là Kinh trong kinh lôi, Trì là Trì trong trì hoãn."

Hình Kinh Trì biết cô bé ở tuổi này có thể không hiểu anh đang nói gì, nên viết đi viết lại nhiều lần trên tay cô.

"Còn em?"

Hình Kinh Trì cúi đầu hỏi.

Nguyễn Chi có một khoảnh khắc đầu óc trống rỗng, vô số biệt danh ập đến. Từ nhỏ Nguyễn Chi đã xinh đẹp như ngọc, ai nhìn thấy cũng muốn đến xoa đầu, xoa má, đủ loại biệt danh được gọi lên.

"Chi Chi", "Chí Chí", "Chiu Chiu" cùng lúc chiếm lấy đầu cô.

Nguyễn Chi lo lắng, bật ra: "Chiu."

Hình Kinh Trì nhíu mày suy nghĩ, có ai tên Chiu sao.

Lúc này Nguyễn Chi chưa biết viết, chỉ biết theo Lâm Thiên Tầm vẽ bậy dưới đất.

Cô liền kéo tay áo Hình Kinh Trì, chỉ ra khe hở của kho, bên ngoài là những tán lá rậm rạp, đung đưa trong gió đêm, giữa cành lá có một chú chim sẻ màu xanh lục điểm vàng.

Nguyễn Chi nhìn cành lá.

Hình Kinh Trì nhìn chú chim sẻ.

Hình Kinh Trì chợt hiểu, cô bé muốn nói không phải Chiu, mà là chim sẻ.

"Chim sẻ? Nghe giống tên con gái."

Giọng nói của Tần Luật kéo Hình Kinh Trì ra khỏi hồi tưởng.

Nhiều ký ức thời nhỏ đã mờ nhạt, nhưng đêm ở cùng chú chim sẻ nhỏ này Hình Kinh Trì luôn nhớ rõ, anh nhớ lời hứa và từng chi tiết.

Hình Kinh Trì đã nhớ lại vô số lần.

Vì anh đã thất hứa, anh không thể đưa cô về nhà, anh đã làm mất cô.

Hình Kinh Trì khẽ nhếch mép, "Có lẽ là một chữ trong tên cô ấy, lúc đó cô ấy mới bốn, năm tuổi, không nhớ rõ tên mình cũng bình thường. Anh sẽ tìm thấy cô ấy."

Tần Luật nghe là con gái liền có chút nhạy cảm.

Anh lén liếc nhìn Nguyễn Chi trên sofa, lặng lẽ chuyển chủ đề.

Nguyễn Chi ôm tách trà gừng nghĩ về lời Hình Kinh Trì, nghĩ thầm lúc bốn, năm tuổi cô đã khác biệt, không chỉ nhớ rõ tên mình mà còn bắt đầu học vẽ cùng Lâm Thiên Tầm.

Bản thân "chim sẻ" không hề hay biết đang tự giận mình.

Trực giác của Nguyễn Chi mách bảo, "chim sẻ" trong lời Hình Kinh Trì chính là lý do anh do dự sáng nay.

Cô càng nghĩ càng thấy ngột ngạt, liền tắt TV cuộn tròn trên sofa ngủ.

Nhưng đúng lúc này điện thoại cô rung liên tục, tần suất tin nhắn này chỉ có thể là Lâm Linh. Cô mở WeChat xem, quả nhiên Lâm Linh lại spam.

Bỏ qua mấy tin nhắn trước, tin mới nhất hiện lên:

[Tiên nữ Linh Linh: Chị, tối nay chị và anh rể ngủ thế nào? Hai người có ngượng không?]

[Chi Chi không béo: Nhắm mắt lại ngủ.]

[Tiên nữ Linh Linh: ?]

[Tiên nữ Linh Linh: Chị có thể nghiêm túc một chút không.]

[Chi Chi không béo: Em mấy tuổi rồi, không được hỏi.]

[Tiên nữ Linh Linh: Em đã thay mấy đời bạn trai rồi. Còn chị, chỉ chú tâm vào cổ vật, không biết lúc đó tại sao ba lại bắt chị học cái này.]

[Chi Chi không béo: Chị thích mà.]

[Tiên nữ Linh Linh: Thôi không nói cái này nữa. Chị, lúc đó tại sao chị lại lấy anh rể, chị quên anh Khiêm Tốn rồi sao? Dù em chưa từng thấy mặt người này.]

[Chi Chi không béo: Em còn nhớ anh rể tên gì không?]

[Tiên nữ Linh Linh: ???]

[Tiên nữ Linh Linh: Thật hay đùa vậy chị? Đây chính là anh Khiêm Tốn chị nhắc đến từ nhỏ? Trời ơi, vậy chị giấu ba không nói gì, ba luôn nghĩ chị làm vì bà.]

[Chi Chi không béo: Lúc đó nếu không vì bà, chị sẽ không lấy anh ấy. Nhưng nếu không phải anh ấy, chị cũng sẽ không chọn kết hôn.]

[Tiên nữ Linh Linh: Chị nói thẳng là chị thích anh ấy không được sao!]

[Chi Chi không béo: Chị không nói.]

[Tiên nữ Linh Linh: Từ nhỏ chị đã vậy, cứng đầu và khó hiểu. Chị yên tâm, em sẽ không nói với ba, đây mãi là bí mật của hai chị em. À chị, từ nãy em thấy chị không vui, giọng điệu cũng không ổn, chị sao vậy?]

[Chi Chi không béo: Dính mưa nên buồn ngủ.]

[Tiên nữ Linh Linh: Vậy chị đi nằm ngủ đi, em đi chơi chỗ khác.]

Nguyễn Chi ủ rũ tắt âm điện thoại vứt sang một bên, kéo chăn đắp lên người rồi nhắm mắt ngủ. Mắt vừa nhắm, mọi phiền muộn trần tục đều tan biến.

Tiếng TV trong phòng khách vừa tắt, Hình Kinh Trì lập tức ngẩng đầu nhìn về phía sofa.

Nguyễn Chi vốn ngồi trên sofa giờ đã nằm xuống, người đắp chăn kín mít, co tròn thành một cục nhỏ.

Anh khẽ nói vài câu với Tần Luật.

Tần Luật đứng dậy ra phòng khách bật sưởi sàn, quay lại hai người nói chuyện đều hạ giọng.

Bên ngoài cửa sổ gió rít qua, xen lẫn tiếng mưa rơi lộp độp.

Đêm nay vừa yên tĩnh vừa ồn ào.

.

9 giờ tối.

Tần Luật say khướt gục trên bàn, miệng vẫn lẩm bẩm. Chai rượu rỗng nằm la liệt trên sàn, thủy tinh trong suốt dưới ánh đèn phản chiếu ánh sáng chói mắt, gió thổi qua sẽ vang lên tiếng leng keng.

Hình Kinh Trì đỡ Tần Luật say xỉn vào phòng, ra ngoài lặng lẽ dọn bàn rửa bát, nhặt chai rượu trên sàn xếp ngay ngắn bên tường.

Hình Kinh Trì tối nay uống rất nhiều.

Một năm ở thành phố Phong uống rượu cộng lại cũng không bằng một đêm nay, đây cũng là ngày vui nhất của anh trong một năm. Anh nhớ những ngày ở Bắc Thành hơn mình tưởng.

Điều kiện ở Bắc Thành rất khắc nghiệt.

Nơi đó quanh năm lạnh giá, mùa đông chiếm phần lớn thời gian trong năm. Năm năm sống ở Bắc Thành lạnh lẽo là quãng thời gian Hình Kinh Trì cảm thấy thoải mái nhất, dù nhiệm vụ gian khổ nhưng Bắc Thành tràn đầy hơi thở cuộc sống.

Cuộc sống ở thành phố Phong lại giống như một cái lồng được bọc vỏ ngoài tinh xảo.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Hình Kinh Trì không khỏi dừng lại trên người Nguyễn Chi đang nằm trên sofa.

Hình Kinh Trì tắt đèn phòng khách, trong bóng tối dày đặc, anh cúi người ôm chính xác Nguyễn Chi đang ngủ, cả người lẫn chăn đều bế lên phòng ngủ trên lầu.

Trong phòng ngủ bật đèn ngủ mờ ảo.

Hình Kinh Trì liếc nhìn chăn trên giường, nghĩ thầm Tần Luật thật sự đang lo lắng cho chuyện tình cảm của họ.

Anh trải tấm chăn duy nhất trên giường, đắp kín Nguyễn Chi.

Cô gái ngọc bích trên giường có lẽ cảm nhận được mình đang nằm trên giường, cọ cọ vào chiếc gối mềm mại, đổi tư thế nằm nghiêng co tròn, khuôn mặt đỏ hồng trong giấc ngủ.

Nguyễn Chi rất xinh đẹp.

Đây là sự thật hiển nhiên.

Hình Kinh Trì tự nhận mình không phải người quân tử, trong tình huống Nguyễn Chi đã là vợ mình, anh rất dễ bị cô khơi dậy lửa, chỉ trong hai ngày ngắn ngủi anh đã cảm nhận được sự khó chịu này.

Anh nhìn khuôn mặt đang ngủ của Nguyễn Chi một lúc, lặng lẽ tắt đèn, cầm hộp thuốc và bật lửa ra ban công.

Ban công này chính là phòng kính Nguyễn Chi nhìn thấy ban ngày, ngăn cách mưa lớn và gió lạnh. Hình Kinh Trì mở một cánh cửa sổ nhỏ, mưa đã nhỏ hơn, rơi lộp độp trên cành lá.

Gió ẩm ướt len lỏi qua khe cửa.

Hình Kinh Trì châm thuốc, ánh mắt lạnh nhạt nhìn thị trấn tối om trước mặt.

...

Nguyễn Chi tỉnh dậy lúc trong phòng tối đen, cô phản ứng một lúc mới phát hiện mình đang nằm trong phòng ngủ. Cô sờ về phía bên cạnh giường, bên kia trống trơn, bất giác gọi: "Hình Kinh Trì?"

Trong phòng ngủ yên tĩnh không ai trả lời cô.

Nguyễn Chi mím môi, vén chăn định đi tìm người, quên cả bật đèn.

Cánh cửa kính mở ra.

Tay Hình Kinh Trì nhanh hơn não, điếu thuốc đang cháy bị dập tắt, chỉ còn lại mùi thuốc nồng trong không khí.

"Hình Kinh Trì?"

Giọng nữ nhẹ nhàng còn phảng phất buồn ngủ.

Hình Kinh Trì đứng thẳng người, quay đầu nhìn.

Nguyễn Chi vẫn mặc chiếc váy dài anh mua, chất liệu nhuộm màu xanh trắng, tóc đen xõa xuống, đôi mắt ẩm ướt mềm mại đang nhìn vào mặt anh. Cô không đi giày, chân trần đi tìm anh.

Mùi thuốc trong không khí rất nồng.

Nguyễn Chi đưa tay về phía anh, giọng nhẹ nhàng: "Vào đi."

Bàn tay buông thõng bên hông khẽ co lại, ánh mắt Hình Kinh Trì tối sầm, nhìn bàn tay mảnh mai trước mặt. Gió đêm không cho anh thời gian do dự, khi Nguyễn Chi co rúm người, cơ thể anh đã phản ứng.

Anh đột ngột nắm lấy tay Nguyễn Chi, hơi dùng lực kéo cô vào lòng rồi bế lên.

Giọng nam trầm thấp: "Sao không đi giày?"

Nguyễn Chi mềm mại dựa vào ngực anh, kéo áo anh lắc lắc chân, ngáp một cái nhỏ: "Hình Kinh Trì, sao anh không ngủ? Mấy giờ rồi?"

Hình Kinh Trì nhét cô vào chăn, đáp: "Hai giờ rồi."

Nguyễn Chi: "..."

Cô lập tức tỉnh táo, đã hai giờ rồi sao. Vậy người này nửa đêm ở ban công làm gì?

Hình Kinh Trì đang cúi người nhìn cô, Nguyễn Chi vịn tay anh hơi ngẩng người, áp sát cổ anh ngửi ngửi, "Cả tối nay anh ở ngoài hút thuốc à?"

Hình Kinh Trì người cứng đờ, "Không hút nữa."

Nguyễn Chi cũng không biết trong lòng người đàn ông này đang nghĩ gì, nửa đêm không ngủ một mình ở ngoài hút thuốc, chắc chắn là đang nghĩ về "chim sẻ" kia.

Cô dịch sang bên một chút, kéo tay anh không buông: "Lên đây ngủ đi."

Nguyễn Chi đã nghĩ thông suốt.

Dù sao phòng mới của họ ở thành phố Phong cũng chỉ có một phòng, sớm muộn gì họ cũng phải ngủ cùng nhau. Bất kể là ngủ kiểu gì, trước tiên phải bắt đầu từ việc nằm chung một giường.

Ánh mắt Hình Kinh Trì dừng lại, khẽ hỏi: "Không sợ nữa à?"

Nguyễn Chi thu mình trong chăn, giọng đục: "Anh lên đây đi."

Nói xong Nguyễn Chi cũng không dám nhìn Hình Kinh Trì, chỉ dựng tai nghe động tĩnh bên giường.

Bên giường yên tĩnh một lúc, đột nhiên vang lên tiếng sột soạt. Giường bên cạnh Nguyễn Chi lún xuống, gối hơi lõm, chăn cũng bị kéo lên một chút.

Hình Kinh Trì đã nằm lên giường.

Trong chốc lát cả hai đều im lặng, giữa chăn có một khoảng trống rộng. Hơi lạnh không khách khí xông vào khe hở này, Nguyễn Chi lén thu mình vào chăn.

Cô ấn lấy trái tim đang đập thình thịch.

Người đàn ông bên cạnh vẫn như vẻ mặt bình thường của anh, lạnh lùng bất động.

Nguyễn Chi không biết là nhẹ nhõm hay hơi thất vọng.

Cô động đậy bàn chân, thuận tiện lật người, quay lưng lại với anh khiến cô thoải mái hơn.

Trong quá trình lật người, Nguyễn Chi không tránh khỏi chạm vào bắp chân Hình Kinh Trì, khác với bàn chân hơi lạnh của cô, nhiệt độ cơ thể đàn ông rất nóng, cô vừa chạm vào đã lập tức rút lại.

Hình Kinh Trì hoàn toàn không thoải mái như Nguyễn Chi nghĩ.

Cảm nhận nhạy bén của anh hầu như đều bị người phụ nữ bên cạnh chiếm lĩnh, sự nhạy bén giúp anh thuận lợi trong công việc và nhiệm vụ giờ đây lại trở thành gánh nặng, khiến anh chịu đựng cực khổ.

Hình Kinh Trì nhắm mắt, cố gắng không nghĩ về người bên cạnh.

Đột nhiên, ngọc bích nhỏ bên cạnh động đậy, cảm giác mềm mại lạnh lẽo lướt qua bắp chân anh, ngay sau đó cảm giác đó như bị giật mình, vội vàng trốn đi.

Hình Kinh Trì siết chặt tay, đốt ngón tay trắng bệch, cổ họng lăn tăn, mãi sau mới thốt ra một từ: "Lạnh à?"

Nguyễn Chi nuốt nước bọt: "Bình thường."

Hình Kinh Trì nhíu mày, dưới chăn chính xác tìm thấy tay cô, sờ vào không chút nhiệt độ nào. Anh không buông tay Nguyễn Chi, mà dọc theo tay cô vuốt lên cổ tay.

"Nguyễn Chi."

Giọng anh mang theo chút khàn khàn.

Nguyễn Chi khẽ đáp: "Hửm?"

Hình Kinh Trì giằng co một chút, anh nghiêng người nhìn cục nhỏ bên cạnh, giọng khàn khàn: "Lại đây, anh ôm em ngủ."

Không đợi Nguyễn Chi phản ứng, Hình Kinh Trì nắm lấy cổ tay cô kéo vào lòng. Cô dường như chưa kịp phản ứng, cả người cứng đờ, cứ thế quay lưng lại với anh co rúm trong lòng anh, bất động.

Cánh tay rộng lớn vững chãi của Hình Kinh Trì thay thế chiếc gối mềm mại, tay kia vẫn nắm lấy cổ tay hơi lạnh của cô, ôm Nguyễn Chi vào lòng không chút kẽ hở.

Nguyễn Chi tròn mắt trong bóng tối.

Trong cơ thể cô như có ai đó nhét vào một ngọn lửa nhỏ, đầu tiên là ngọn lửa yếu ớt, ngọn lửa nhỏ dần bò lên tứ chi, cuối cùng lan ra toàn thân.

Hơi thở nặng nề của người đàn ông áp sát bên tóc cô.

Họ đang áp sát vào nhau, nhịp tim của nhau trong bóng tối như tiếng trống nhỏ, đập thình thịch không ngừng.

Hình Kinh Trì nhíu mày chịu đựng cục mềm mại trong lòng, trong lòng lặng lẽ đọc mấy lần giá trị cốt lõi, một lúc sau mới khẽ nói: "Ngủ đi."

Nguyễn Chi cứng đờ người, ý nghĩ trong đầu lần lượt hiện lên,

Nguyễn Chi, cô đang căng thẳng cái gì vậy, đây là chồng cô, chỉ là ôm cô một cái thôi mà, cô làm được.

Hu hu, không được.

Nguyễn Chi cắn môi nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng đọc một lần Chú Đại Bi. Cô từng tu bổ một bức thư pháp viết Chú Đại Bi, không ngờ lúc này lại có tác dụng.

Có lẽ Chú Đại Bi đã phát huy tác dụng, cũng có thể là do vòng tay của Hình Kinh Trì an toàn và ấm áp, Nguyễn Chi thật sự đã ngủ thiếp đi.

Người trong lòng dần dần thả lỏng, hơi thở trở nên đều đặn.

Cằm Hình Kinh Trì khẽ tựa lên mái tóc mềm mại của Nguyễn Chi, từ từ nhắm mắt.

...

"Đội trưởng! Phía trước có khoảng ba tiểu đội!"

Tuyết lớn như lông ngỗng rơi xuống núi rừng mênh mông, giọng nói cố tình hạ thấp vang lên từ bụi cây, đôi mắt đen chăm chú nhìn về phía trước, mang theo vẻ ngưng trọng và kinh ngạc.

Điều này hoàn toàn trái ngược với thông tin họ nhận được.

Nơi này không nên xuất hiện nhiều người như vậy!

Hình Kinh Trì trầm giọng, nhưng ngay sau đó anh lập tức bình tĩnh lại.

Đối phương rất có thể đã nắm được thông tin trước, di chuyển con tin, cũng có thể đây chỉ là một chiêu đánh lạc hướng.

"Ưng Ưng, cậu đi với tôi, hai người còn lại ở lại chờ lệnh!"

Hình Kinh Trì tập trung cao độ, không chớp mắt quan sát những bóng người phía trước. Tuyết lớn và rừng cây tối tăm làm giảm đáng kể tầm nhìn, xác định số lượng người là việc rất khó khăn.

Hình Kinh Trì hoàn toàn ẩn mình trong rừng, anh lặng lẽ vượt qua hơn nửa khu rừng, Ưng Ưng cách anh một khoảng không xa không gần để yểm trợ.

Hình Kinh Trì nấp giữa cành cây nín thở, mồ hôi lạnh trên trán lăn xuống.

Bảy, tám, chín...

Ngay lúc này, biến cố xảy ra!

Phía sau họ đột nhiên nổ súng, đối phương còn mai phục ở phía sau!

Hình Kinh Trì nhìn những người phía trước bị tiếng súng kinh động, dần dần bao vây lại. Anh nghiến răng ra lệnh: "Ưng Ưng! Cậu quay lại yểm trợ, chỗ này để tôi!"

Giọng Ưng Ưng trong máy liên lạc rất nhỏ: "... Rõ!"

Hình Kinh Trì và Ưng Ưng đều hiểu ý câu nói này. Đối phương phía trước nhiều hơn phía sau, nếu không ngăn cản họ, bốn người họ đêm nay đều phải nằm lại đây.

Hình Kinh Trì là đội trưởng của họ, anh có trách nhiệm bảo vệ họ.

Xác nhận Ưng Ưng bắt đầu rút lui, Hình Kinh Trì không chút do dự bắn vào mục tiêu xa nhất, súng giảm thanh phát huy tác dụng hoàn hảo trong tuyết, sau một tiếng "bụp" mục tiêu ngã xuống!

Phía trước có hơi hỗn loạn, trong khoảng lặng ngắn ngủi đột nhiên có người bắt đầu bắn xối xả vào bụi cây và cành cây! Điều này đúng ý Hình Kinh Trì, anh mượn tiếng sột soạt linh hoạt di chuyển trong rừng rậm!

Chưa đầy năm phút, tiểu đội này đã ngã ba người.

Những người còn lại dừng tiến lên, họ không thể xác định đối phương rốt cuộc có bao nhiêu người.

Người bắn súng góc độ khó đoán và cực kỳ chuẩn xác, không phát nào lệch.

Đối phương ẩn nấp, nghe theo chỉ thị bắt đầu rút lui, quan trọng nhất là con tin. Người đến càng nhiều chứng tỏ kế hoạch của họ càng có khả năng thành công, tất cả mọi người đều không dám hành động tùy tiện.

Hình Kinh Trì thấy mấy bóng đen kia bắt đầu rút lui mới thở phào.

Anh nhanh chóng nhảy xuống cây lao về phía sau, tuyết dày đặc không hề cản trở tốc độ của Hình Kinh Trì, ngay khi anh ngày càng tiến gần nơi giao tranh, đột nhiên có bóng người giơ tay cao, ném lựu đạn vào bụi cây!

Hình Kinh Trì đột ngột lao về phía gần Ưng Ưng nhất, lấy thân mình che chở cho cậu!

"Ầm!"

Tiếng nổ vang lên liên tiếp, một mảng núi bị nổ tung tứ phía, đá lăn xuống, Hình Kinh Trì và Ưng Ưng không ngừng lăn theo đá, đạn bắn theo sát nút!

Hình Kinh Trì rên nhẹ, chớp mắt biến mất trong tuyết lớn.

Không biết bao lâu sau.

Hình Kinh Trì khẽ mở mắt, bên tai chỉ còn tiếng ù ù, mùi máu lan tỏa trong mũi.

"Đội trưởng! Đội trưởng!"

Bên tai có người gọi anh.

Trong đầu Hình Kinh Trì chỉ có một suy nghĩ: Nơi họ mai phục đã bị đặt bom từ trước, vụ nổ vừa rồi không thể chỉ do một quả lựu đạn gây ra.

"Đội trưởng—"

Hình Kinh Trì đột ngột tỉnh giấc.

Anh thở gấp, ngẩn ngơ nhìn trần nhà xa lạ, mồ hôi lạnh phủ kín trán. Đã lâu rồi anh không gặp cơn ác mộng này, thường chỉ là một vài mảnh ký ức vỡ vụn.

Hình Kinh Trì liếc nhìn đồng hồ bên giường.

Bảy giờ sáng.

Anh hơi ngẩn người, không ngờ mình ngủ lâu như vậy.

Từ khi trở về Bắc Thành, thời gian ngủ trong lúc bị thương phần lớn đều dựa vào thuốc, sau khi khỏi bệnh mỗi ngày anh chỉ ngủ được vài tiếng, tiếng nổ như cơn ác mộng đeo bám anh.

Nhiệm vụ giải cứu con tin thành công.

Nhưng nhiệm vụ của Hình Kinh Trì thất bại, anh mất hai đồng đội, họ mãi mãi không thể trở về nhà.

"Hình Kinh Trì?" Giọng nói nhẹ nhàng bên tai vang lên, đầu ngón tay mềm mại ấm áp xoa lên vùng chân mày đang nhíu chặt của anh, mồ hôi lạnh trên trán được lau đi nhẹ nhàng, "Anh sao vậy?"

Hình Kinh Trì lăn cổ họng, đôi mắt đen nhìn vào khuôn mặt trắng nõn của người phụ nữ.

Đôi mắt nai trong vắt chứa đầy lo lắng, cảm xúc không che giấu hiện rõ trước mặt Hình Kinh Trì.

Anh dường như có thể nhìn thấu trái tim cô qua đôi mắt màu nước hồ ấy.

Hình Kinh Trì không trả lời câu hỏi của Nguyễn Chi, anh nhìn thẳng vào đôi mắt cô, ngược lại hỏi:

"Nguyễn Chi, tại sao em lại đồng ý lấy anh? Chỉ vì muốn hoàn thành di nguyện của bà sao?"

Người phụ nữ ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên rồi lại cụp mắt xuống, hàng mi khẽ run rẩy như chiếc lá trong cơn mưa.

Nguyễn Chi chậm rãi thu tay lại, hơi thở có chút rối loạn, cô nghe thấy chính mình trả lời:

“Phải… là vì muốn hoàn thành di nguyện của bà.”

Nguyễn Chi đã nói dối.

Hình Kinh Trì biết rất rõ điều đó.

*Binh bất yếm trá.

Hình Kinh Trì vẫn giữ nguyên tư thế ôm Nguyễn Chi, cánh tay rắn rỏi chống xuống bên người cô. Nửa thân trên hơi dùng sức, siết chặt eo cô, trong chớp mắt đã hoàn toàn đè lên thân hình mảnh mai của cô, kéo gần khoảng cách giữa hai người.

Ánh mắt mang theo ý xâm lược lướt qua chân mày, sống mũi, gò má của cô, cuối cùng dừng lại trên khóe môi cô.

Anh cúi đầu, hơi thở nóng rực phả lên chiếc cằm nhỏ nhắn.

“Nguyễn Chi, anh có thể hôn em không?”

Giọng anh trầm thấp, mang theo một tia khát khao rất khó nhận ra.

*"Binh bất yếm trá" (兵不厌诈) là một câu thành ngữ Trung Quốc có nghĩa là "binh pháp không chê lừa dối" hoặc "trong chiến tranh, mưu kế lừa dối không bao giờ là quá nhiều".

Câu này xuất phát từ tư tưởng quân sự cổ đại, đặc biệt là trong "Binh pháp Tôn Tử", nhấn mạnh rằng trong chiến tranh, việc sử dụng mưu mẹo, lừa gạt đối phương là điều hợp lý và cần thiết để giành chiến thắng.

Trong văn cảnh thông thường, cụm từ này có thể được dùng để ám chỉ việc dùng mưu kế, chiến thuật thông minh để đạt được mục tiêu, không nhất thiết phải giới hạn trong chiến tranh.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc