Em Là Cơn Nghiện [Phần1] (H)

Chương 9

Trước Sau

break

“Trời đất ơi thiệt không? Vậy là phải may cho tụi con bộ đồ thật đẹp mới được!” 

Bé Thu ngồi cạnh nghe vậy, liền chen vào ngay trước ống kính: “Lần này cô may váy xoè nha! Con thích váy hai tầng, có bèo lấp lánh á cô!” 

Tý ngồi kế bên lườm Thu: “Mặc váy rồi nhảy sao nổi?” 

Thu bĩu môi: “Váy xoè nhưng có quần bảo hộ, là không sợ gì hết trơn!” 

Bà Diệp bên kia liền hào phóng nói: “Rồi, chắc chắn sẽ có váy nha, may thật đẹp cho con gái luôn.” 

Cả bàn bật cười, sau đó Diệp Tâm Anh vội xin cúp máy để ăn nhanh rồi về quê. Bà Diệp gật đầu ậm ừ kêu cả nhóm cẩn thận rồi sau đó cúp máy. 

Sáng hôm sau, Diệp Tâm Anh đã vội vã rời khỏi nhà, balo đeo sau lưng, bước chân qua con đường nhỏ dẫn tới nhà Quốc Trường - người anh hàng xóm hơn cô vài tuổi, cũng là người bạn đồng hành thầm lặng phía sau mỗi bản nhạc của The Fix. 

Nhà Quốc Trường nằm cuối con hẻm, bên hông là một phòng nhỏ dựng riêng làm phòng thu, tường được dán cách âm bằng mυ"ŧ đen, trong góc có dàn máy vi tính cũ kỹ cùng một bộ bàn mixer lắp ghép từ nhiều năm.  

Dàn loa dù đã cũ nhưng âm vẫn vang trầm chắc, và đối với Tâm Anh, đây là đã thứ xa xỉ nhất đối với cô và cô cũng không dám đòi hỏi nhiều. 

Diệp Tâm Anh bước vào đã thấy anh Trường đang ngồi trước màn hình, tai nghe chụp lên đầu, tay gõ gõ vào phím điều chỉnh.  

Thấy Tâm Anh tới, anh ngẩng lên tháo tai nghe, cười hiền: “Tưởng hôm nay nghỉ, ai ngờ sáng sớm đã thấy cô nhóc này.” 

“Không dám nghỉ đâu anh. Vô chung kết rồi, không tranh thủ là không kịp.” 

Tâm Anh đặt balo xuống, rút từ trong đó một xấp giấy gấp đôi, trên đó là những dòng nhạc và ca từ cô viết tay suốt đêm qua lúc trên xe đò. 

Tâm Anh cùng anh Trường ngồi xuống bàn, vừa chỉnh sửa phần hòa âm vừa thử gõ từng đoạn lời cho khớp nhịp. 

Một lát sau, cả nhóm cũng lần lượt kéo đến, đứa ngáp ngắn ngáp dài, đứa cầm theo bánh mì chia nhau ăn lót bụng, từng người thay phiên bước vào phòng thu nhỏ, lắp tai nghe lên, nhắm mắt thả giọng theo chỉ dẫn của Diệp Tâm Anh và anh Trường. 

Gần trưa, Diệp Tâm Anh mới chịu đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn Quốc Trường, giọng có chút áy náy:  

“Anh Trường, đoạn này em viết ý thì có, nhưng câu chữ lủng củng quá, anh giúp em chỉnh lại cho tròn được không? Em sợ để vậy hát lên không mượt tai.” 

Quốc Trường đón lấy xấp giấy, đọc lướt qua một lượt rồi gật đầu: “Ừ, để anh ngồi biên lại phần lời, em viết cảm xúc tốt lắm rồi, chỉnh chút câu cú thôi là được.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc