Em Là Cơn Nghiện [Phần1] (H)

Chương 5

Trước Sau

break

Tý thi thoảng chỉnh lại nhịp bước cho Tâm, còn Thu thì cứ vừa hát vừa nhảy, mái tóc cột cao đung đưa theo nhịp.

Riêng Hoàng, cậu nhóc có phần trầm tính hơn, lúc này đang đứng lùi về góc sân, tai đeo tai nghe, mắt chăm chú nhìn điện thoại dò lại từng đoạn rap. 

Cứ mỗi lần đến phần của mình, cậu lại gật gù một nhịp rồi lặp lại động tác, tập trung đến mức không để ý trời đã tối từ lúc nào.

Chỉ còn một tuần nữa là đến ngày thi quyết định vòng bán kết để chọn ra những gương mặt bước vào chung kết toàn quốc. 

Không ai dám lơ là, kể cả những giờ nghỉ.

Khi trời dần tối muộn, Diệp Tâm Anh đi ra sân gọi cả nhóm vào trong.

“Thôi nghỉ tập đi mấy đứa, vô nhà để mẹ chị đo size may đồ diễn cho từng người.”

Cả đám nghe vậy liền lần lượt kéo vào, Bà Diệp đã dọn sẵn thước dây, vải vóc, kim chỉ lên bàn. 

Gương mặt bà hiện rõ nét hiền hậu xen lẫn tự hào khi từng đứa trẻ đứng trước mặt bà cười nói ríu rít.

Trong lúc chờ đến lượt, Tý lôi điện thoại từ túi quần ra, mắt sáng rỡ như sắp khoe báu vật. 

“Ê Thu, nhìn nè, hình chụp với anh Đặng Minh Hoàng nè! Đẹp trai dữ chưa? Ngoài đời còn bảnh hơn trên tivi nữa á.”

Thu vội đưa đầu lại xem, mắt tròn xoe, môi mím chặt như đang cố giấu sự ganh tị. 

“Chịu không nổi luôn đó… Em mà được đi theo là em xin chữ ký trước chứ đâu có để mấy anh giành phần vậy đâu.”

Diệp Tâm Anh nghe vậy bật cười, đưa tay xoa nhẹ đầu con bé: “Tuần sau là lên thi mà, lúc đó tranh thủ giờ nghỉ rồi xin. Sân khấu tổng duyệt là có gặp hết, ca sĩ, MC gì cũng ở đó.”

Thu nghe vậy mắt sáng lên, gật đầu liên tục, không còn tiếc nuối nữa mà quay sang giơ tay xin bà Diệp đo trước, trong lòng đã bắt đầu vẽ ra hình ảnh mình đứng giữa ánh đèn rực rỡ.

Tuần sau, khi trời còn chưa sáng hẳn, Diệp Tâm Anh đã dậy sớm cùng mẹ, hai mẹ con cẩn thận xếp từng bộ trang phục diễn đã may xong vào balo, kiểm tra lại lần cuối từ kim băng, dây cột tóc cho đến hộp phấn nhỏ.

Gần đến giờ hẹn, từng đứa trong nhóm cũng kéo đến đầy đủ, cả bọn đều ăn mặc chỉnh tề, ai cũng mang theo một balo gọn gàng và đôi mắt ánh lên nét háo hức xen lẫn hồi hộp.

Bà Diệp tiễn các con ra tận cổng, tay xoa đầu từng đứa, miệng không quên dặn dò: “Nhớ nghe lời chị Tâm Anh thi tốt, đừng lo sợ gì hết, cứ làm như mấy đứa vẫn tập ở nhà. Cô tin mấy đứa sẽ vô được chung kết.”

“Dạ con cảm ơn cô!”
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc