Dù sao Tâm cũng cao gần mét bảy, chỉ thua Tý có 2cm nhưng lúc nào cũng bị Tý chê lùn, nghe vậy Tâm liền không nhịn được giơ cùi chỏ lên mặt Tý rồi nói:
“Có cù lôi nè!”
Rồi cả hai phá lên cười, nhanh chóng bị Tâm Anh quay lại lườm một cái khiến cả hai phải nín thinh, đứng nghiêm như tượng.
Còn cách đó không xa, Đặng Minh Hoàng đang xem lại một tập kịch bản in sẵn, đôi mắt vô tình liếc qua góc nhỏ nơi cô gái trong áo thun trắng đang nói chuyện với stylist, không biết vì sao ánh mắt ấy dừng lại hơi lâu hơn mức cần thiết.
Chắc có lẽ lâu lắm rồi, hắn mới thấy một cô gái ăn mặc giản dị xuất hiện trong tầm mắt mình, nhưng cô gái này mặc dù chỉ mặc quần jean cùng áo thun nhưng lại toả ra một thứ gì đó rất cuốn hút.
Có lẽ là làn da trắng sứ mịn màng, hoặc đôi môi trái tim phiếm hồng không cần dùng son, cũng có thể là cần cổ trắng ngần không tỳ vết.
Tự nhận ra mình đang nhìn cô gái ấy quá lâu, Đặng Minh Hoàng liền đưa mắt xuống, quay về với những dòng chữ trước mặt như thể chưa từng có gì xảy ra.
Khi buổi nói chuyện đã kết thúc, Tâm Anh ra hiệu cho Tý và Tâm thu dọn để chuẩn bị ra về.
Cả ba đang định rời khỏi khu hậu trường thì Tý bỗng kéo tay Tâm, thì thầm gì đó rồi cả hai hí hửng chạy về hướng cánh gà, nơi Đặng Minh Hoàng vẫn đang trò chuyện cùng trợ lý.
“Anh, anh Hoàng ơi!”
Tý vừa nói vừa rụt rè tiến lại gần, gương mặt bỗng dưng đỏ lên khác hẳn với cái vẻ láu cá thường ngày.
Tâm đứng cạnh, tay cầm điện thoại mà ánh mắt long lanh vì bắt gặp thần tượng bằng xương bằng thịt lần đầu trong đời.
“Cho tụi em xin chữ ký với chụp hình được không ạ? Tụi em thi ở nhóm The Fix á, bạn tụi em ở quê, đặc biệt là bé Thu mê anh lắm luôn, nó cứ nói mà gặp được anh ngoài đời chắc xỉu tại chỗ.”
Đặng Minh Hoàng thoáng bất ngờ vì sự nhiệt tình hồn nhiên ấy, nhưng cũng chỉ mỉm cười nhẹ, gật đầu.
“Được chứ, đứng vào đây nào.”
Tý và Tâm vội vàng đứng vào hai bên, Tâm cầm máy đưa cho trợ lý chụp giúp.
Tấm ảnh vừa chụp xong, Tý lập tức kiểm tra rồi cười nắc nẻ.
“Dạ, xong rồi, để về tụi em in ra dán trước cửa nhà bé Thu, cho nó khóc một trận vì ganh tỵ.”
Khi Tý và Tâm cảm ơn và chuẩn bị rời đi, Đặng Minh Hoàng chợt hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng mang theo sự chú ý rõ rệt hơn thường lệ: