Em Là Cơn Nghiện [Phần1] (H)

Chương 11

Trước Sau

break

Thu chớp chớp mắt: “Vậy… có nghĩa là mình nhảy với vũ công chuyên nghiệp hả?” 

“Ừ.”  

Tâm cười xoa đầu Thu: “Coi chừng nhảy sai đứng ngơ là bị quay lên tivi cho coi.” 

Thu chu môi: “Em mà sai là đổ tại đèn sáng quá chói mắt!” 

Cả đám bật cười, nhưng Diệp Tâm Anh mong là thật sự sẽ không có sai sót, vì cuộc thi lần này thật sự rất quan trọng với cả nhóm. 

Trời chưa kịp sáng, Diệp Tâm Anh đã thức dậy soạn lại bản nhạc cẩn thận gấp gọn trong túi, rồi nhét vào balo cùng với mấy bộ quần áo, đồ dùng cá nhân và một cuốn sổ nhỏ chứa những ghi chú tập luyện. 

Cả nhóm lần lượt kéo tới nhà Tâm Anh, người thì tay xách gối, kẻ ôm bịch bánh mẹ gói mang theo. 

Một lát sau, chiếc xe đò cũng dừng lại trước đầu hẻm, đợi sẵn. Trước khi lên xe, cả nhóm đứng lại chào bà con trong xóm, những người đã dậy từ tinh mơ chỉ để tiễn mấy đứa nhỏ. 

Bác Tư ở đầu hẻm dúi vào tay Tý một phong bì nhỏ, nói: “Có ít tiền bà con góp lại cho tụi con lên Sài Gòn tiêu vặt, ăn uống chứ đừng để đói bụng. Mấy đứa đi rồi làm rạng danh xóm mình nghe chưa.” 

Bà Diệp thì bước đến ôm nhẹ vai con gái, mắt vẫn rưng rưng: “Ráng nha con. Cứ làm hết sức mình, dù có chuyện gì cũng đừng quên là con còn gia đình ở đây thương con.” 

Tâm Anh nén nước mắt gật đầu, không nói nên lời. Bé Thu đứng kế bên, tay xách túi nặng hơn cả người, mắt đã đỏ hoe từ lúc ra khỏi nhà. 

Khi tiếng xe đò nổ máy, con bé bật khóc thành tiếng, nước mắt lăn dài trên má, mếu mào nói với mẹ: “Con nhớ mẹ lắm… mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe nha… con đi thi xong rồi về liền…” 

Mẹ Thu vừa xua tay vừa dụi mắt: “Đi đi con… nhớ giữ ấm… nhớ ăn uống đầy đủ. Mẹ không sao đâu.” 

Tý thấy vậy liền vòng tay ôm vai Thu, vừa dỗ vừa trêu: “Thôi nín đi, lên Sài Gòn coi vũ công đẹp trai nhảy một cái là hết nhớ mẹ liền!” 

Thu huých cùi chỏ vào bụng Tý, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi trên hai gò má phúng phính. 

Cả nhóm cuối cùng cũng leo lên xe, cửa xe khép lại, chiếc xe chuyển bánh chậm rãi rời khỏi con đường làng đầy đất đỏ quen thuộc. 

Qua ô cửa kính, ánh mắt cả đám vẫn ngoái lại nhìn mãi, cho đến khi bóng quê nhà khuất dần. 

Chiếc xe đò dừng lại trước cổng trung tâm tổ chức cuộc thi vào lúc gần trưa.  

Vừa bước xuống, cả nhóm đã thấy một người phụ nữ trẻ mặc sơ mi xanh nhạt, trên ngực áo có bảng tên ghi rõ “Quản lý hậu trường – Thu Lê” đứng đợi sẵn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc