Dương Mưu

Chương 3: Trương Sở Trưởng

Trước Sau

break

Trương Hồng là kẻ hành động dứt khoát, cầm lên được thì buông xuống được. Ông ta lập tức cởi trói cho Bành Đại.

Đường Tuấn ghé sát lại, đặt một tay lên vai Bành Đại, nói:

“Chú Bành, chú đi đuổi cừu về đi, cháu phải lên hương họp. Cháu vẫn giữ lời hứa với bà con, tiền mọi người đáng được nhận sẽ không thiếu một xu nào!”

Bành Đại liếc nhìn Đường Tuấn, đôi môi khô nẻ khẽ mấp máy. Trong ánh mắt ông ta chứa đựng rất nhiều cảm xúc phức tạp. Ông ta hiểu rằng hôm nay Đường Tuấn đã đứng ra bảo lãnh cho mình.

Đàn ông miền núi tính tình thẳng thắn, có phần cục mịch. Họ yêu ghét phân minh nhưng lại không giỏi ăn nói.

Đường Tuấn cũng không nói nhiều, anh bước ra ngoài nói với đám đông dân làng:

“Các cô, các bác, mọi người giải tán đi! Chẳng có gì hay ho để xem đâu. Ai về nhà nấy, lo việc của mình đi!”

Đường Tuấn đã xuống thôn Hồng Ngư công tác được vài tháng, quen mặt phần lớn dân làng. Nói thật, bà con trong thôn đều có ấn tượng khá tốt về cậu cán bộ trẻ Đường Tuấn luôn lễ phép và hay cười này.

Thực ra mọi người tụ tập lại cũng không có ý gây chuyện, chỉ là nghe tin Trưởng thôn Cốc Tiêu bị đánh nên kéo đến xem náo nhiệt. Giờ Đường Tuấn đã lên tiếng, kịch hay cũng đã hạ màn, đám đông liền tản ra.

Đường Tuấn xách túi, leo lên xe cảnh sát của Trương Hồng về trụ sở Ủy ban hương.

Trương Hồng tự mình lái xe, Đường Tuấn ngồi ghế phụ, Trần Bác ngồi phía sau. Trương Hồng vừa lái xe vừa suy tính, càng nghĩ càng cảm thấy mình hình như đã bị Đường Tuấn gài bẫy.

Vốn dĩ ông ta đến để bắt người, bây giờ người không bắt được, chẳng lẽ tay không mà về? Việc này thật kỳ lạ. Về rồi biết giải thích với lãnh đạo hương thế nào đây?

Lãnh đạo hương là Hương trưởng Mã Kiến Quốc và Phó hương trưởng thường trực Trương Hoa. Thái độ của họ rất kiên quyết, đối với vài phần tử quậy phá ở thôn Hồng Ngư thì không thể nhượng bộ, nhất định phải làm một vụ "giết gà dọa khỉ". Nếu không, bộ máy của thôn sẽ sụp đổ, công việc năm nay làm sao triển khai?

Trương Hồng vừa nghĩ đến điều này, trong lòng liền cảm thấy bực bội. Nhưng tình thế đã rồi, ông ta không thể quay sang trách móc Đường Tuấn, bởi vì là ông ta chủ động thả người, Đường Tuấn chưa từng mở miệng yêu cầu.

“Thằng nhóc này nhìn có vẻ cười hì hì, vô hại, vậy mà tâm cơ thâm sâu khó lường. Ông đây bắn chim cả đời, hôm nay lại bị chim mổ mắt?”

Trương Hồng càng nghĩ càng khó chịu.

“Tiểu Đường, xuống thôn nằm vùng không dễ dàng nhỉ? Thôn Hồng Ngư là nơi xa xôi hẻo lánh nhất Hoàng Thổ Bình này. Độ cao lớn, dân sinh khổ cực, không phải Trương Hồng tôi nói khó nghe, chứ xuống thôn nằm vùng ở đây thì chẳng có tiền đồ gì đâu. Cậu cũng là người huyện, chẳng lẽ muốn chui rúc mãi trên cái núi này sao?”

Trương Hồng nói, giọng điệu có vẻ tùy tiện nhưng lại lộ rõ vẻ bề trên. Ông ta là Trưởng đồn Công an hương, làm vài năm có thành tích là có thể điều chuyển về thành phố. Còn Đường Tuấn chỉ là cán bộ mới thi công chức, bị điều về thôn, muốn ngoi lên là cực khó. Cán bộ cơ sở ngày ngày tiếp xúc với dân, làm việc mấy năm trời, có người tóc bạc trắng vẫn chưa ra khỏi núi!

Đường Tuấn điềm nhiên đáp:

“Trương sở, tình hình hiện tại của hương chúng ta, anh hẳn là rất rõ. Ở trong thôn có khi còn yên tĩnh hơn! Anh làm Trưởng đồn ở hương, liệu công việc có thực sự thuận buồm xuôi gió không? Hôm nay anh đến bắt người, cuối cùng lại thả, nói trắng ra là do anh không quyết định được, trong lòng do dự. Câu anh vừa nói, tôi đồng ý, đó là công việc cơ sở rất khó. Khó ở chỗ không có mô hình cố định, khó ở chỗ chúng ta không thể tư duy cứng nhắc.

Bây giờ chúng ta đều là châu chấu trên cùng một sợi dây. Muốn xây dựng nông thôn mới, muốn giúp dân thoát nghèo thì không chỉ chúng tôi, mà ngay cả Trương sở anh cũng không ngoại lệ, đều phải toàn tâm toàn ý! Tương lai tôi thế nào, tôi tự biết rõ. Chỉ sợ bản thân Trương sở không giữ được cái đầu lạnh, quay đi quay lại gây ra chuyện, bị người ta che mắt mà không biết thì mới là không tốt!”

Trương Hồng nghe Đường Tuấn nói vậy, không khỏi nhếch mép. Ông ta nghĩ thầm, Trương Hồng này đường đường là Trưởng đồn, còn cần thằng nhóc ranh Đường Tuấn dạy đời sao?

Trong lòng càng thêm khó chịu, môi vừa mấp máy định phản bác thì Đường Tuấn lại bồi thêm:

“Trương sở, thực tế hiện tại ở thôn Hồng Ngư là Bí thư Tiền và Hương trưởng Mã đang có ý kiến bất đồng về việc xây dựng bộ máy thôn, cũng như việc bổ nhiệm nhân sự! Vấn đề của thôn Hồng Ngư chất chồng như núi: Nhóm 5 tranh chấp quyền sử dụng rừng, Nhóm 1 cải tạo lưới điện, Nhóm 2 làm đường bê tông khu rừng chè, Nhóm 3 thiếu nước sạch. Còn Nhóm 4? Hiện tại là nhóm duy nhất chưa có đường nhựa. Ngay cả hướng tuyến đường vào Nhóm 4 chúng ta còn chưa chốt được.

Nhiều việc như vậy đang chờ giải quyết. Trương sở, anh nói xem, lúc này Bí thư Tiền và Hương trưởng Mã đang nghĩ gì? Họ có sốt ruột không?”

Trương Hồng nhíu mày, không nhịn được quay sang nhìn Đường Tuấn. Thằng nhóc này tuổi đời còn trẻ mà tâm cơ thật sâu, lại có sự điềm tĩnh đáng sợ! Không chỉ hiểu chuyện thôn, mà ngay cả cục diện trên hương cậu ta cũng nhìn thấu. Trước đây mình đã quá coi thường cậu ta rồi.

“Đường Tuấn, cậu nói với tôi những chuyện này làm gì? Tôi chỉ phụ trách mảng công an, quản lý những việc trong phạm vi chức trách của mình…”

“Vậy tôi hỏi Trương sở, phối hợp công việc với Đảng ủy, Chính quyền có phải là trách nhiệm của anh không?”

Trương Hồng gật đầu:

“Phải, đương nhiên là trách nhiệm của tôi!”

“Vậy là có mâu thuẫn rồi! Hôm nay xảy ra vụ đánh người ở thôn Hồng Ngư, Hương trưởng Mã yêu cầu anh bắt người, nhưng quan điểm của Bí thư Tiền là không thể manh động, không thể cứng nhắc, mà phải thực sự cầu thị, tùy tình hình cụ thể mà linh hoạt xử lý. Trương sở thả người tức là ủng hộ quan điểm của Bí thư Tiền, vậy lát nữa anh định báo cáo với Hương trưởng Mã thế nào?”

Trương Hồng biến sắc, đạp mạnh chân phanh. Chiếc xe địa hình Trường Phong khựng lại một cách thô bạo. Trương Hồng quay đầu trừng mắt nhìn Đường Tuấn:

“Cậu không phải nói ý của Bí thư là bắt người sao?”

“Nhưng anh đâu có bắt? Vậy chẳng lẽ nói là anh cố tình không bắt, là không có ý định phối hợp công việc với Bí thư Tiền sao?”

“Đụ má!”

Trương Hồng không nhịn được chửi thề. Ông ta chợt nhận ra mình bị Đường Tuấn xoay như chong chóng. Cảm giác thua thiệt khiến ông ta bực bội:

“Xuống xe! Mẹ kiếp, cậu dám giỡn mặt với tôi à?”

Trần Bác ngồi ghế sau không nhịn được cười phá lên. Trương Hồng vốn ngang tàng hống hách, hôm nay lại chịu thua trước một Đường Tuấn "vô danh tiểu tốt", chuyện này đồn ra ngoài chắc chẳng ai tin.

Trần Bác cười khiến Trương Hồng càng thêm mất mặt, giọng gắt lên:

“Đường Tuấn, điếc à? Bảo cậu xuống xe!”

Đường Tuấn bình thản đáp:

“Trương sở, tôi thật sự không thể xuống xe! Lát nữa lãnh đạo hỏi tại sao không bắt được người, anh còn có thể đổ vạ cho tôi, nói là tôi đã cản trở anh. Nếu không, lãnh đạo nổi giận, anh không có bia đỡ đạn thì sẽ rất bị động và khó xử, đúng không?”

“Cậu… đm…”

“Thôi được rồi, đừng chửi bậy nữa. Nếu anh kiên quyết đuổi, thì tôi xuống!”

Đường Tuấn giả vờ đưa tay mở cửa.

Trương Hồng lập tức đạp ga, chiếc xe địa hình rồ máy phóng vút đi. Ông ta nghĩ nếu Đường Tuấn thật sự mở cửa, ít nhất cũng dọa được thằng nhóc này một phen.

Nhưng thực tế Đường Tuấn chỉ làm động tác giả. Xe công vụ êm ái không ngồi, tội gì phải đi bộ về Ủy ban hương trong mưa thu lạnh lẽo? Trừ phi anh bị điên.

Trương Hồng cảm thấy mình lại bị chơi khăm, cơn giận không có chỗ xả liền trút hết vào chân ga. Kỹ năng lái xe của ông ta rất tốt, đường núi hiểm trở mà người và xe như hòa làm một, lao đi vun vút.

Khoảng hai mươi phút sau, thị trấn Hoàng Thổ Bình hiện ra trước mắt. Đường phố lầy lội, Trương Hồng giảm tốc độ, chạy qua hơn nửa con phố chính rồi rẽ vào một cái sân nhỏ đơn sơ.

Trong sân có ba tòa nhà, tòa nhà ba tầng phía nam treo quốc huy, cột cờ trước cổng tung bay lá cờ đỏ năm sao. Tấm biển bên phải cổng ghi:

“Ủy ban Nhân dân Hương Hoàng Thổ Bình”.

“Đến rồi, cảm ơn Trương sở đã cho đi nhờ!”

Đường Tuấn xách túi xuống xe, định về ký túc xá tắm rửa trước.

Vừa quay lưng đi, anh nghe thấy tiếng người gọi Trương Hồng, sau đó là giọng Phó hương trưởng Trương Hoa chất vấn:

“Sao lại tay không mà về? Không bắt được người à?”

Đường Tuấn nghe vậy, khóe miệng khẽ nhếch lên. Tên Trương Hồng này sau này chắc sẽ ghi thù mình đây. Nhưng chuyện hôm nay Đường Tuấn cũng là cực chẳng đã.

Công việc ở thôn Hồng Ngư như đi trên dây, chỉ cần sơ sẩy một chút là vạn kiếp bất phục. Đường Tuấn dùng chút thủ đoạn, chút mưu mẹo với Trương Hồng cũng là tình thế bắt buộc. Nếu để xảy ra bạo loạn quần chúng, hậu quả sẽ khôn lường...

Trương Hồng cảm thấy cực kỳ uất ức. Khi Phó hương trưởng Trương Hoa hỏi tại sao về tay không, theo bản năng ông ta định lôi Đường Tuấn ra làm lá chắn. Nhưng nghĩ lại thấy không ổn. Đường Tuấn chỉ là một cán bộ thôn quèn.

Trương Hồng đường đường là Trưởng đồn Công an, lại đi đổ lỗi cho một thằng nhóc cán bộ thôn ngăn cản thì còn ra thể thống gì? Uy quyền thực thi pháp luật ở đâu? Mặt mũi Trưởng đồn để đâu?

“Đụ má, Đường Tuấn, ông nhớ kỹ mày rồi!”

Trương Hồng thầm chửi.

Trương Hoa khẽ nhíu mày, định nói thêm gì đó thì Trương Hồng đã gắt gỏng cắt ngang:

“Ông đây không bắt được người thì là không bắt được, còn ồn ào cái gì?”

“Anh…”

Trương Hoa dáng người mập mạp, nghe giọng điệu của Trương Hồng thì máu nóng dồn lên não, nhưng nghĩ đến thân phận "rắn mặt" của Trương Hồng, đành phải nén giận.

“Anh tự đi báo cáo với Hương trưởng Mã đi! Xem Hương trưởng nói gì!”

“Nói thì nói, sợ cái đếch gì! Dân chúng sắp nổi loạn đến nơi rồi, còn bắt bớ cái mẹ gì! Công việc của các ông ở thôn Hồng Ngư nát như tương, ngày nào cũng lắm chuyện! Đồn Công an không phải là lính riêng của các ông, tôi làm việc cũng phải nhìn đại cục, phải theo quy tắc…”

Trương Hồng trực tiếp nổi điên. Trương Hoa vội vàng im miệng không dám ho he, trong lòng thầm rủa Hoàng Thổ Bình sao lại vớ phải một gã Trưởng đồn Công an "chí phèo" như vậy, còn hống hách hơn cả lãnh đạo hương!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương