Tang Phi Du vừa kinh hãi vừa tức giận, một giọt nước mắt rơi xuống không báo trước, rớt lên chiếc đồng hồ quả quýt của mẹ.
Đột nhiên, một tia sáng màu vàng kim từ trong chiếc đồng hồ Thụy Sĩ lóe lên, Tang Phi Du chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, khi tỉnh lại lần nữa, trong đầu cô đã có thêm một thứ gọi là không gian.
Dựa theo sách hướng dẫn sử dụng không gian, cô hiểu được rằng không gian này có thể lưu trữ đồ đạc, hơn nữa bất cứ thứ gì bỏ vào như thế nào thì khi lấy ra cũng y như vậy.
Ngoài việc lưu trữ đồ đạc, bên trong không gian còn có một căn biệt thự nhỏ, giống y hệt căn biệt thự nhỏ của nhà cô.
Tang Phi Du vừa động niệm, cả người liền đi vào trong không gian. Không khí bên trong không gian vô cùng tốt, cô chỉ ở lại một chốc lát, đã nghe thấy âm thanh máu thịt của mình đang hồi phục. Nếu như có thể ở trong này một ngày một đêm, cô chắc chắn rằng vết thương trên người mình có thể được chữa khỏi.
Nhưng vết thương trên người cô vẫn còn tác dụng khác, cô đành phải vội vàng đi ra khỏi không gian.
Nếu gia đình bác cả đã hao tổn tâm trí muốn vơ vét sạch gia sản của cô, vậy thì cô chắc chắn không thể để bọn họ được như ý.
Còn có mối thù bố mẹ bị sát hại, cô cũng muốn bọn họ phải trả giá gấp bội!
Tang Phi Du không suy nghĩ nhiều, lập tức dùng ý niệm thu dọn toàn bộ đồ đạc trong phòng của vợ chồng bác cả.
Tất cả vật phẩm thu vào không gian đều truyền vào đại não của Tang Phi Du, cô không ngờ tới là bác gái lại cướp đi cả bộ váy ngủ bằng lụa của mẹ cô!
Ngoài bộ váy ngủ bằng lụa ra, còn có phấn thơm hiệu Hữu Nghị, kem dưỡng da hiệu Hữu Nghị, mật hạnh nhân Cung Đăng (mỹ phẩm dưỡng da), sáp dưỡng ẩm Vạn Tử Thiên Hồng, chăn bông họa tiết hoa mẫu đơn, đài phát thanh hiệu Đèn Đỏ...
Ngoài ra, Tang Phi Du còn phát hiện ra cây bút máy mạ vàng, rượu Mao Đài, đồng hồ Rolex của bố...
Xem ra sau khi cô bị bắt cóc, chắc chắn là đồ đạc trong nhà cô đều bị gia đình bác cả vơ vét sạch sẽ rồi.
Phải biết rằng những thứ này thực chất chỉ là đồ dùng sinh hoạt hàng ngày của nhà cô, những món đồ có giá trị khác đều đã được bố mẹ cô cất giấu kỹ lưỡng. Gia đình bác cả cướp đi cả đồ dùng sinh hoạt hàng ngày của nhà cô, quả thực không khác gì bọn cướp!
Trong số đồ đạc của vợ chồng bác cả mà Tang Phi Du thu đi, món đồ có giá trị nhất chắc chắn là cuốn sổ tiết kiệm kia.
Trong sổ tiết kiệm có tổng cộng 2000 tệ, là mới được gửi vào gần đây, chắc chắn là do bán tống bán tháo đồ đạc của nhà cô.
Nếu không, với hai kẻ thất nghiệp như vợ chồng bác cả mà nói, nhà bọn họ vốn không có thứ gì đáng giá nhiều tiền như vậy.
Đừng thấy bác cả bình thường ăn mặc ra vẻ đạo mạo, thực chất quần lót của ông ta được làm từ bao đựng phân urê, đúng là tốt mã giẻ cùi!
Tang Phi Du hài lòng rời khỏi phòng của vợ chồng bác cả, cô thu toàn bộ đồ nội thất và đồ đạc trong phòng khách ở tầng một vào không gian.
Chiếc tivi đen trắng trong phòng khách này, vẫn là đồ cũ của nhà bọn họ để lại.
Không thu thì uổng phí.
Tầng một còn có nhà bếp và nhà vệ sinh, Tang Phi Du dọn sạch toàn bộ!
Ngay cả một tờ giấy vệ sinh cũng không chừa lại cho bọn họ!
Tang Phi Du đã nóng lòng muốn nhìn thấy bộ dạng khóc không ra nước mắt của bọn họ rồi.
Thu dọn tầng một xong, Tang Phi Du không ngừng nghỉ đi lên tầng hai.
Căn phòng đầu tiên là phòng của chị họ cả Đào Tinh Tinh. Sau khi tốt nghiệp, Đào Tinh Tinh không tìm được việc làm, luôn ở nhà chờ việc, thế nên căn phòng của cô ta trông rất giản dị.
Tuy nhiên, sau khi Tang Phi Du thu dọn xong, cô đã tìm thấy quần áo và giày dép của mình từ trong phòng của Đào Tinh Tinh.