"Bà ngoại, đợi cháu ổn định cuộc sống ở bên đó rồi, bà và ông ngoại nhớ đến thăm cháu nhé."
Với điều kiện ở đơn vị bộ đội, cô cũng không muốn ông bà ngoại phải đi theo mình chịu khổ. Cô chỉ hy vọng mỗi năm ông bà ngoại có thể đến chỗ cô ở vài ngày để đoàn tụ mà thôi.
"Ừm, đến lúc đó bà và ông ngoại chắc chắn sẽ đến thăm cháu."
Hai người tay xách nách mang trở về, Ninh Trí Viễn không biết đã đi tới từ lúc nào, anh đón lấy toàn bộ đồ đạc trên tay họ.
Tang Phi Du lập tức cảm thấy đôi tay được giải phóng, cô không hề tiếc lời khen ngợi: "Anh đến đúng lúc lắm, cảm ơn anh nhé."
Triệu Tuệ cũng cười híp mắt: "Sau này có Trí Viễn chăm sóc Tiểu Du, bà yên tâm hơn nhiều rồi."
Khi ba người trở về nhà khách, Tang Hữu Đức đã mua cơm hộp mang về cho họ: "Hôm nay tiệm cơm quốc doanh có hoành thánh thịt tươi, ông đã mua cho mỗi đứa một phần rồi."
"Ngoài ra, ông còn gọi thêm nửa con ngỗng quay nữa."
Nói xong, ông nhịn không được mà nuốt nước bọt.
Mỗi lần đến Dương Thành, ông đều phải đi ăn một bữa ngỗng quay.
Nếu có lần nào không được ăn, chắc chắn là ông sẽ lải nhải suốt mấy ngày liền mới thôi.
Triệu Tuệ cười nói: "Ngỗng quay ở Dương Thành là chuẩn vị nhất đấy. Sau này đến đơn vị bộ đội rồi, chẳng biết đến bao giờ mới được ăn lại. Trí Viễn và Tiểu Du, hai đứa mau ăn đi."
Tang Phi Du chợt nghĩ đến một chuyện, đó là cô có thể mua vài con ngỗng quay rồi cất vào trong không gian mà!
Sau này nếu thèm quá thì lấy ra ăn vài miếng cho đỡ thèm.
Cô dự định ngày mai sẽ tìm một cái cớ để ra ngoài mua vài con!
...
Buổi tối, khi ai nấy đều đã về phòng nấy, Tang Phi Du đi vào trong không gian định sắp xếp lại đồ đạc một chút. Cô nằm mơ cũng không ngờ lại nhìn thấy ông bà ngoại ở trong đó!
Triệu Tuệ giật nảy mình: "Phi Du?"
Bà đã nói là không gian này có gì đó không đúng rồi, thế mà ông lão nhà bà vẫn không chịu tin!
Hiện tại, không gian bên trong đã được chia thành ba khu vực chứa đồ, hơn nữa trên nền tảng ngôi biệt thự nhỏ ban đầu, lại có thêm một căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách. Căn hộ này chính là ngôi nhà mà ông ngoại và bà ngoại đang ở xa tít tận thành phố Hỗ.
Triệu Tuệ và Tang Hữu Đức đã thử đi vào ngôi biệt thự nhỏ, nhưng dù họ làm cách nào vẫn không thể vào được. Bây giờ họ cũng nhận ra, chỉ có chủ nhân của tòa nhà này mới có thể đi vào.
"Bà ngoại, hai người có biết đây là đâu không?" Tang Phi Du xác nhận.
"Đây là không gian." Triệu Tuệ thành thật đáp.
"Phi Du, cháu thành thật nói cho bà biết, có phải cháu cũng trọng sinh không?"
Tang Phi Du gật đầu lia lịa: "Vâng ạ!"
"Bà ngoại, cháu còn nhìn thấy bà và ông ngoại vì báo thù cho cháu mà liều mạng chết chung với đám người nhà họ Đào!"
Nhớ lại cảnh tượng kiếp trước, ba người ông bà cháu ôm nhau khóc rống lên!
Khóc một trận, tâm trạng của họ mới tốt lên một chút. Triệu Tuệ kể lại tình hình của họ trước một lượt: "Bà và ông ngoại cháu trùng sinh trở lại vào một ngày trước khi chúng ta qua đời, cũng chính là hôm qua mới trọng sinh về. Lúc gặp cháu trước đó, chúng ta vẫn đang ở kiếp trước."
"Sau khi trọng sinh trở về, trong đầu chúng ta có thêm một thứ gọi là không gian."
"Trải qua thử nghiệm nhiều lần, chúng ta có thể dùng ý niệm để vào không gian, cũng có thể đưa cả cơ thể vào không gian."
"Tiểu Du, sau này cháu đến quân đội, chúng ta có thể gặp nhau ở trong không gian rồi."
"Nếu cháu vào không gian mà không thấy chúng ta thì hãy để lại một tờ giấy nhắn ở trước cửa, hẹn thời gian gặp mặt lần sau, như vậy chúng ta có thể thường xuyên gặp nhau rồi."
Đối với họ, không gian này quả thực đến quá đúng lúc!
"Bà ngoại, trong không gian của cháu có cất giữ một số vật tư, khi nào hai người cần thì có thể lấy dùng."