Trước kia bác cả chỉ học hết tiểu học, lăn lộn bao nhiêu năm cũng chỉ leo lên được một chức quản lý quèn.
Mặc dù anh họ tốt nghiệp đại học nhưng bố vẫn lấy lý do không phù hợp để từ chối sắp xếp vị trí quản lý nòng cốt cho anh ta.
Anh họ đành phải đi theo bác cả, coi như làm trợ lý cho ông ta.
Lương của bác cả cao hơn công nhân bình thường một chút, còn lương của anh họ chỉ bằng nhân viên thời vụ.
Dù ông bà nội lén lút bù đắp cho nhà bác cả không ít, nhưng cuộc sống của họ vẫn trôi qua trong cảnh túng thiếu.
Vì thế, ông bà nội dưới sự xúi giục của vợ chồng bác cả đã làm ầm ĩ không biết bao nhiêu lần.
Đáng tiếc bố của Tang Phi Du căn bản không mắc bẫy bọn họ, thẳng tay đưa người về quê cũ dưỡng lão.
Bố còn nói thẳng nếu họ dám tìm đến cửa làm loạn lần nữa thì ông sẽ cắt đứt quan hệ, và họ cũng đừng hòng lấy được một đồng tiền phụng dưỡng nào từ ông.
Ông bà nội mắng bố là kẻ vô ơn bạc nghĩa, bố liền bẻ ngón tay tính toán rõ ràng với họ.
Họ chỉ sinh ra bố, nhưng chưa từng cho bố ăn được một bữa no nê.
Từ năm tuổi bố đã phải xuống ruộng làm việc, mười lăm tuổi bị ông bà nội đưa đi làm ở mỏ than đen. Mỗi tháng mệt sống mệt chết mới kiếm được một chút tiền, toàn bộ đều bị ông bà nội lột sạch.
Ông bà nội nuôi bố mười lăm năm, còn bố nuôi ông bà nội hai mươi lăm năm.
Trong đó có mười mấy năm bố để ông bà nội sống trong cảnh vật chất sung túc.
Cho nên trong lòng bố vô cùng rõ ràng, ông tuyệt đối không phải là kẻ vô ơn bạc nghĩa.
Bác cả thấy ông bà nội cũng không khuyên can được bố nên đành lén lút giở trò đằng sau.
Bác cả lợi dụng thân phận là anh cả của bố để chèn ép nhân viên cấp dưới, thậm chí còn ăn bớt tiền lương của họ.
Cuối cùng chuyện này cũng đến tai bố. Lần đó, bố đã nổi trận lôi đình.
Vợ chồng bác cả quỳ rạp trước mặt bố, điên cuồng cầu xin tha thứ.
Bố bắt bác cả phải làm lại từ vị trí thấp nhất, đồng thời trừ lương của ông ta cho đến khi bù đủ tiền cho người bị hại mới thôi.
Từ đó về sau, bác cả và bác gái không dám giở trò quỷ quái gì nữa.
Cho đến tháng trước, bố mẹ Tang Phi Du đột ngột qua đời trong một vụ tai nạn giao thông.
Bác cả nói cô chỉ là đứa con gái ranh, không giữ được ngần ấy gia sản nên yêu cầu cô giao lại cho ông ta bảo quản giúp.
Anh họ nói cô là đồ lỗ vốn, anh ta mới là người thừa kế của bố, yêu cầu cô phải giao nộp tất cả mọi thứ.
Bác gái rủa cô chết không được tử tế, chị họ và em họ cũng mong cô mau chóng chết quách đi.
Nếu không nhờ bố mẹ sớm nhận được tin tức mà thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, giải tán toàn bộ nhân viên và đóng cửa nhà hàng, e rằng quyền kinh doanh nhà hàng cùng khối gia sản kia đã bị bọn họ chiếm đoạt từ lâu rồi.
Xử lý xong hậu sự của bố mẹ, cô vốn định đến Hương Cảng, nhưng ngay đêm trước ngày xuất phát lại bị gia đình bác cả bắt cóc và giam giữ.
Tang Phi Du thu lại dòng suy nghĩ, không dám rời đi bằng cửa lớn mà quay người chuẩn bị đi về phía sân sau.
Lúc này, một giọng nói mềm mại nũng nịu chợt vang lên từ sân sau: "Anh Vinh Hoa, đến lúc anh sang Mỹ, có thể dẫn em theo không?"
Đào Vinh Hoa không đồng ý: "Bây giờ vé tàu đi Hương Cảng đã bán với giá hơn mười ngàn một tấm rồi, vé máy bay đi Mỹ lại càng không cần phải nói."
"Nguyễn Hề, người nhà em thật sự không thể nghĩ cách xoay xở thêm chút tiền sao?"
Ánh mắt Tang Phi Du chợt đanh lại, có một khoảnh khắc cô thấy kinh ngạc.
Nguyễn Hề là bạn học của cô. Nhà cô ấy làm gốm sứ Tây Quan, gia cảnh cũng coi như là giàu có.
Chắc chắn là nhà họ không thể nào không mua nổi vé tàu đi Hương Cảng. Khả năng lớn nhất là mẹ kế của Nguyễn Hề đã lén lút rỉ tai to nhỏ, xúi giục bố Nguyễn vứt bỏ con gái ruột.