Được Trọng Sinh, Tiểu Thư Tư Bản Gom Sạch Gia Sản Theo Quân

Chương 35

Trước Sau

break

Có ai lại muốn ngày ngày bán mặt cho đất, bán lưng cho trời để làm lụng vất vả cơ chứ?

Nhưng chẳng phải bây giờ cô không còn sự lựa chọn nào khác hay sao?

Dù cô có nguồn vật tư dồi dào trong không gian hỗ trợ, nhưng khi xuống nông thôn, cô cũng đâu thể ngày nào cũng ngủ nướng mà không chịu làm việc?

Nhỡ may gặp phải kẻ rắp tâm vạch trần thân phận đại tiểu thư tư bản của mình, cô hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cảnh bản thân bị cô lập và phỉ nhổ thê thảm đến mức nào.

Không được, viễn cảnh đó thực sự quá đáng sợ.

Nếu có thể tìm được đối tượng phù hợp, cô vẫn nên chọn cách lấy chồng thì hơn.

Nếu sau này cảm thấy không hợp, cô vẫn có thể ly hôn cơ mà.

Còn nếu xuống nông thôn, cô sẽ chẳng biết đến ngày tháng năm nào mới được quay lại thành phố, cuộc sống như vậy quả thực vô vọng.

Thế nên, Tang Phi Du lên tiếng: "Ông bà ngoại, hai người sắp xếp cho cháu đi xem mắt nhé."

"Cháu bằng lòng lấy chồng sao?" Triệu Tuệ muốn xác nhận lại.

"Giữa việc xuống nông thôn và lấy chồng, cháu sẽ chọn lấy chồng."

Triệu Tuệ liên tục gật đầu: "Bà cũng nghĩ như vậy."

"Cháu chưa từng động tay vào việc đồng áng, nên việc xuống nông thôn chắc chắn không phải là lựa chọn tốt nhất dành cho cháu."

Bà nói là làm, lập tức đi xuống lầu gọi điện thoại để sắp xếp mọi chuyện.

Cuộc điện thoại của Triệu Tuệ được kết nối thẳng đến văn phòng của một quân khu nọ.

"Tư lệnh Ninh, tôi là Triệu Tuệ đây."

Triệu Tuệ đi thẳng vào vấn đề: "Tôi gọi điện cho ông là muốn xác nhận một chuyện, đó là ông có đồng ý cho Tiểu Du nhà tôi gả cho cậu con trai út Ninh Trí Viễn của ông hay không?"

Tư lệnh Ninh đồng ý rồi, bà mới sắp xếp cuộc xem mắt này.

Nếu không thì ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên, bà sẽ nghĩ cách khác.

Người ở đầu dây bên kia im lặng một lúc, mới chậm rãi lên tiếng: "Không giấu gì bà, vợ tôi đã sắp xếp cho thằng nhóc Trí Viễn mấy cuộc xem mắt nhưng nó đều không đi."

"Tôi không dám đảm bảo nó muốn đi xem mắt, nên bà có thể cho tôi một chút thời gian, tôi gọi điện thoại nói chuyện với Trí Viễn một chút, được không?"

Triệu Tuệ không đoán được tâm lý đối phương, trực tiếp hỏi: "Tư lệnh Ninh, bỏ qua suy nghĩ bên phía Trí Viễn, trong lòng ông có thực sự muốn Tiểu Du nhà tôi gả vào nhà ông không?"

Tư lệnh Ninh không chút do dự nói: "Nhìn chung, nhà tôi quả thực là một lựa chọn khá tốt."

Những người khác chưa chắc đã bảo vệ được Tang Phi Du.

Tang Hữu Đức từng là cấp trên của ông, đã giúp đỡ ông rất nhiều, chỉ dựa vào mối quan hệ này, ông chắc chắn rằng mình phải giúp đỡ bề bộn này.

Điều duy nhất ông lo lắng là thằng nhóc Trí Viễn sống chết không chịu lấy Tiểu Du.

Vì vậy ông không dám đảm bảo với Triệu Tuệ.

"Tư lệnh Ninh, vậy phiền ông liên lạc với Trí Viễn một chút, tôi cũng muốn biết suy nghĩ thằng bé như thế nào?"

Triệu Tuệ cúp điện thoại, trong lòng không nắm chắc.

Bỏ đi, bà vẫn nên bàn bạc kỹ với ông nhà xem có ứng cử viên nào khác phù hợp không?

Ở đầu dây bên kia, sau khi Tư lệnh Ninh cúp máy, ông lập tức gọi một cuộc điện thoại đến quân khu nơi Ninh Trí Viễn đóng quân, một tiếng sau, Ninh Trí Viễn mới gọi lại cho ông: "Bố, bố tìm con có việc gì không?"

Tư lệnh Ninh cân nhắc rồi lên tiếng: "Trí Viễn, con còn nhớ Tang Phi Du không?"

Ba chữ Tang Phi Du truyền ra từ trong ống nghe đủ sức làm trái tim Ninh Trí Viễn lỡ mất một nhịp.

Ống nghe trong tay anh suýt chút nữa tuột xuống, may mà anh nhanh tay lẹ mắt dùng tay kia đỡ lấy.

Anh vội vàng lên tiếng: "Bố, Tang Phi Du mà bố nói, có phải là cô cháu gái ngoại của ông Tang ở tận Dương Thành không?"

Tư lệnh Ninh hơi híp mắt lại, dựa vào kinh nghiệm nghe giọng nói, thằng nhóc này tuyệt đối có vấn đề!

Nó hứng thú với chủ đề về con gái như vậy từ lúc nào?

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương