Cô hé miệng, khẽ thở dài một hơi: "Anh không tin tôi thì thôi vậy."
"Trước đây khi Đào Vinh Quý thả tôi ra, tôi đã từng nghĩ đến việc sẽ nói cho nó biết về khối di sản của bố mẹ tôi."
"Thế nhưng... tôi không yên tâm về nó."
"Tôi không quan tâm những thứ đó cuối cùng sẽ được giao cho ai, điều tôi bận tâm chính là người tôi giao phó liệu có thể giữ vững được khối di sản đó hay không."
"Đó là tâm huyết cả đời của bố mẹ tôi, nếu giao cho em trai anh, tôi không thể nào yên tâm được."
"Nhưng nếu giao cho anh thì..."
Cô càng không yên tâm hơn!
Trong lòng cô tuy nghĩ như vậy, nhưng lời nói thốt ra lại là: "Tôi cảm thấy anh chắc chắn rằng có đủ bản lĩnh để giữ gìn khối di sản đó, thậm chí trong một tương lai không xa, anh còn có thể khiến số di sản ấy tăng lên gấp bội."
Khóe miệng Đào Vinh Hoa khẽ giật giật: "Nếu là người khác nói với tôi những lời này, thì tôi vẫn còn có khả năng sẽ tin tưởng."
"Cô xảo trá như vậy, dù có nói nhiều hơn nữa thì cũng vô dụng thôi, tôi chắc chắn là sẽ tuyệt đối không tin lời cô đâu!"
Tang Phi Du vẫn giữ nguyên sắc mặt: "Không sao, anh không tin thì thôi, tôi không ép buộc anh."
Trong đôi mắt cô đột nhiên lóe lên một tia sáng sắc bén, cô nhướng mày cười lạnh: "Hơn nữa, tôi nói nhiều như vậy cũng không phải là để khiến anh tin tưởng."
Giây tiếp theo, một tiếng "Bốp" vang lên, đầu Đào Vinh Hoa đã chảy máu đầm đìa.
Con dao trên tay hắn cũng đã bị người khác cướp mất.
Tang Phi Du khinh thường lườm hắn một cái: "Tôi nói nhiều như vậy, chỉ là để kéo dài thời gian của anh mà thôi!"
Cô chắc chắn rằng ông bà ngoại nhất định sẽ đến cứu cô!
Chỉ thấy ông ngoại Tang Hữu Đức hung hăng đá mạnh một cú vào chân của Đào Vinh Hoa. Một tiếng "Bịch" vang lên, Đào Vinh Hoa lập tức quỳ một chân xuống mặt đất.
Bà ngoại Triệu Tuệ cũng không hề tỏ ra yếu thế, bà tung một cú đá thẳng vào ngực hắn, sau đó lại xoay người một vòng đầy mạnh mẽ, vung chân quét ngang từ má trái sang má phải của Đào Vinh Hoa. Đào Vinh Hoa cảm giác như răng hàm của mình sắp bị đánh rụng ra ngoài rồi!
Bà ngoại lên tiếng: "Tiểu Du, phần còn lại giao cho cháu đấy, cháu cứ trút giận cho thoải mái đi."
Tang Phi Du nghe vậy liền vung cánh tay phải lên, cô ra tay vừa nhanh vừa tàn nhẫn. "Bốp bốp bốp...", những nắm đấm giáng xuống mặt Đào Vinh Hoa hệt như búa tạ, khuôn mặt của Đào Vinh Hoa trong nháy mắt đã sưng vù lên như đầu heo.
Tang Phi Du vẫn chưa hả giận, cô tiếp tục đấm đá hắn liên tục, cho đến khi bản thân cảm thấy mệt mỏi thì mới chịu dừng tay.
Đào Vinh Hoa nằm gục trên mặt đất, hắn hoàn toàn không còn chút sức lực nào để phản kháng.
Cho đến tận bây giờ, hắn vẫn không hiểu tại sao mọi chuyện lại phát triển thành ra như thế này?
Rõ ràng là hắn cầm dao bắt cóc Tang Phi Du, tại sao người nằm ở đây lại biến thành hắn rồi?
Hắn thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ mặt người giúp đỡ Tang Phi Du thì đối phương đã đánh hắn đến mức choáng váng đầu óc.
"Ông ngoại, bà ngoại, hai người thật lợi hại!"
"Quả không hổ danh là những người từng đánh đuổi bọn giặc!"
Sau khi nghe xong lời nói của Tang Phi Du, Đào Vinh Hoa mới phản ứng lại. Thảo nào hắn không thể đánh lại đối phương, hóa ra là ông bà ngoại của Tang Phi Du đã đến.
Bọn họ đều là những quân nhân xuất ngũ, từng ra chiến trường, từng đánh đuổi giặc, từng giành được quân công thì làm sao hắn có thể là đối thủ của bọn họ được cơ chứ?
Triệu Tuệ đau lòng nhìn chằm chằm vào Tang Phi Du: "Tiểu Du, bà ngoại đến muộn rồi."
"Không muộn đâu ạ, hai người đến vô cùng đúng lúc."
"Đi thôi, chúng ta hãy giải hắn đến Ủy ban Cách mạng."
Nếu giao hắn cho đồn công an thì thực sự quá hời cho hắn rồi!
Đào Vinh Hoa đáng lẽ phải bị đám Hồng Vệ Binh mất trí kia tra tấn và ngược đãi, để hắn nếm trải một cách triệt để tất cả những đau khổ mà cô đã từng trải qua ở kiếp trước lẫn kiếp này.