Được Trọng Sinh, Tiểu Thư Tư Bản Gom Sạch Gia Sản Theo Quân

Chương 22

Trước Sau

break

Trước kia bà ta đã từng nói với Đào Gia Hưng là phải đối xử công bằng, nếu không con cái rất dễ sinh lòng ganh tị, vậy mà ông ta không thèm tin.

"Ý mẹ là nó tự bỏ trốn sao?" Vẻ mặt Đào Tinh Tinh đầy kinh ngạc.

Lưu Oánh không muốn giải thích nhiều với đứa con gái ngốc nghếch này, bà ta gắt luôn: "Đừng hỏi nhiều nữa, điều quan trọng nhất trước mắt là phải tìm được Tang Phi Du."

"Ba người chúng ta đối phó với một mình nó, không có vấn đề gì lớn đâu."

Bà ta vừa nói vừa ghé sát vào hai đứa con gái, thì thầm điều gì đó khiến mắt hai người họ lập tức sáng rực lên.

Họ vừa định đi tìm Tang Phi Du thì ngay giây tiếp theo, một gã đàn ông xa lạ đã lọt vào tầm mắt.

Trong mắt Lưu Oánh lóe lên sự kinh hãi.

Gã đàn ông có khuôn mặt bặm trợn, ánh mắt hung ác, quần áo trên người bẩn thỉu. Lưu Oánh biết đó là vết dầu máy vô tình dính phải khi gã sửa xe cho người khác.

Đào Oánh Oánh nghi hoặc nhìn mẹ mình, thu trọn chút kinh hãi vừa lóe lên rồi biến mất trong mắt bà ta, trái tim cô ta cũng theo đó mà chùng xuống.

Đào Tinh Tinh thấy gã đàn ông đó đang sải bước đi về phía mình, cô ta không kìm được bèn hỏi: "Mẹ, mẹ quen ông ta sao?"

Lưu Oánh thầm nghĩ, coi như là có quen biết đi.

Ba ngày trước khi bố mẹ Tang Phi Du qua đời, bà ta từng đến tiệm sửa xe để tìm gã đàn ông trước mắt này.

Lúc đó mặt gã dính đầy nhọ đen, thực ra bà ta không nhìn rõ diện mạo cụ thể của gã trông như thế nào.

Nhưng bà ta nhớ gã có khuôn mặt bặm trợn, bụng phệ. Ở cái thời đại mà mọi người đều gầy gò ốm yếu này, bà ta có ấn tượng rất sâu sắc với đặc điểm đó.

Bà ta hé miệng, khó nhọc lên tiếng: "Các con ở đây đợi mẹ một lát, mẹ nói với ông ta vài câu rồi sẽ quay lại."

Gã đàn ông thấy Lưu Oánh đi tới liền dừng bước.

Có vài chuyện, gã biết không thể để người thứ ba nghe thấy.

Lưu Oánh nhíu chặt mày, mang theo chút oán trách: "Sao ông lại tìm đến tận đây?"

"Trước đây bà đã hứa với tôi, sau khi xong việc sẽ đưa tôi ba thỏi vàng lớn."

"Hôm nay tôi đến đây chính là để lấy vàng." Gã đàn ông đi thẳng vào vấn đề.

Trước kia Lưu Oánh nghĩ, nếu lấy được gia sản của vợ chồng thằng hai thì ba thỏi vàng lớn căn bản chẳng đáng là bao. Quan trọng nhất là còn có thể bịt miệng đối phương, tránh để gã ra ngoài nói lung tung.

Chỉ là bây giờ đối phương quả thực đã làm xong việc, nhưng bà ta lại chẳng lấy được một cắc bạc nào của thằng hai cả!

Bà ta biết đi đâu để lấy ba thỏi vàng lớn cho gã đây?

Dù có bán thân bà ta đi thì cũng chẳng đổi được ba thỏi vàng lớn.

"Ông cũng thấy rồi đấy, nhà tôi bị niêm phong rồi, trên người tôi chẳng còn một xu nào cả."

"Ba thỏi vàng lớn đã hứa với ông trước đây, đợi tôi lấy được số gia sản kia, tôi chắc chắn sẽ bù thêm cho ông hai thỏi nữa, tổng cộng nợ ông năm thỏi có được không?"

Gã đàn ông không chút do dự từ chối: "Công an đã bắt đầu nghi ngờ về vụ tai nạn tử vong của họ rồi, sáng nay họ mới tìm đến tiệm xe để hỏi chúng tôi một số vấn đề chuyên môn."

"Tôi phải sớm lấy được vàng để đi lánh nạn một thời gian."

Vẻ mặt Lưu Oánh lộ rõ vẻ khó xử: "Không phải tôi không muốn đưa cho ông mà là hiện tại tôi thực sự đang gặp khó khăn."

"Con ranh chết tiệt đó đã đến Ủy ban Cách mạng tố cáo chúng tôi, tất cả tài sản của nhà chúng tôi đều mất trắng rồi."

"Hiện tại chồng tôi vẫn còn đang bị giam ở trong đó!"

Bà ta thực sự hối hận vô cùng, nếu sớm biết miệng Tang Phi Du kín đáo như vậy, ngay từ đầu bà ta đã nên bắt cóc cô để đe dọa hai vợ chồng thằng hai.

Vợ chồng thằng hai chỉ có duy nhất một cô con gái là cô, họ chắc chắn rằng sẽ giao ra phần lớn gia sản. Đến lúc đó, bọn họ sẽ cầm số tiền ấy mua vé tàu đi Hương Cảng, cả nhà ôm khoản tiền khổng lồ bỏ trốn, mặc dù vợ chồng thằng hai có đi báo công an thì cũng vô dụng!

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương