Tang Phi Du dò hỏi y tá một lúc, mới xác nhận được phòng bệnh của Đào Vinh Quý.
Cô bước nhanh lên lầu, tiếng bước chân dồn dập, bóng lưng vội vã, ngay trước khi sắp bước vào phòng bệnh, cô hung hăng cấu mình một cái, đau đến mức nước mắt trực trào ra.
"Vinh Quý!"
"Em vẫn ổn chứ?"
Cô còn chưa nhìn rõ người, liền bật khóc nức nở gọi một tiếng.
Bệnh nhân và người nhà trong phòng bệnh đồng loạt nhìn về phía cô, vẻ mặt mỗi người một vẻ.
Tang Phi Du cũng không bận tâm, ngước mắt đi về phía một người đàn ông đang bị băng bó thành cái bánh chưng.
Cô cố nhịn chết đi sống lại mới không bật cười thành tiếng, Đào Vinh Quý, mày cũng có ngày hôm nay!
Đào Vinh Quý nghiến răng ken két, nỗi hận trong lòng giống như nước sông cuồn cuộn, một khi đã tuôn trào thì không thể vãn hồi.
Trong lòng Tang Phi Du cười lạnh, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ đau đớn tột cùng: "Tuy em và người nhà em đánh đập, ngược đãi, giam cầm tôi, nhưng nể tình em vẫn còn chút lương tâm giúp tôi trốn thoát, dù trong lòng tôi vẫn còn oán hận thì tôi vẫn không thể không đến thăm em."
"Tôi không phải là loại ăn cháo đá bát lòng lang dạ sói như nhà các người."
Lời này vừa thốt ra, cả phòng bệnh liền nổ tung.
Hai mắt Đào Vinh Quý đỏ ngầu, khuôn mặt vặn vẹo, sắp bị Tang Phi Du chọc tức đến chết rồi.
Hắn ta vừa định há miệng phản bác bèn nghe thấy bà lão ở giường bệnh bên cạnh tò mò hỏi: "Cô gái nhỏ, tình hình là sao vậy?"
Tang Phi Du ngập ngừng muốn nói lại thôi, trên mặt tràn đầy vẻ kinh hãi.
Cuối cùng vẫn do một người anh trai lên tiếng: "Cô yên tâm, có chúng tôi ở đây, cậu ta không dám làm gì cô đâu!"
Lúc này Tang Phi Du mới cẩn thận dè dặt mở lời: "Nó là em họ tôi, con trai của bác cả tôi."
"Gia đình bác cả tôi vốn là nông dân chân lấm tay bùn ở dưới quê, sau này đi theo ông bà nội tôi đến Dương Thành nương tựa nhà tôi."
"Mẹ tôi không thể chịu đựng được những thói hư tật xấu của bọn họ, chỉ đành đưa chúng tôi dọn ra ngoài, ngôi nhà của chúng tôi cứ thế bị bọn họ chiếm đoạt."
Nói đến chuyện này, mọi người ít nhiều đều có chút đồng cảm.
Bọn họ có ai mà chưa từng bị đám họ hàng nghèo ở dưới quê đến tận cửa bòn mót cơ chứ?
Tuy nói dưới quê không phải ai cũng là loại người này, nhưng những kẻ có thể đến để bòn mót thì cơ bản đều là loại người này.
Đào Vinh Quý lập tức mất bình tĩnh: "Đó là nhà của tao!"
"Mày là một đứa con gái ranh, sau này lấy chồng rồi thì chính là người ngoài."
Bà lão nghe xong không nhịn được nhổ nước bọt vào mặt hắn ta: "Phỉ phui!"
"Dù cô ấy có chết, thì cái nhà đó cũng không phải của cậu!"
"Theo tôi thấy, nhà cô nên quét cổ những kẻ ăn cháo đá bát này ra khỏi cửa, tránh cho cuối cùng lại tự chuốc lấy bực tức đến chết."
Tang Phi Du sụt sịt mũi, nói tiếp: "Đã muộn rồi."
"Hu hu hu..."
Nói đến chỗ đau lòng, nước mắt của cô thật sự rơi xuống, thu hút cả những người ở phòng bệnh bên cạnh chạy tới.
Cảnh tượng này, chỉ có thể nói là đàn ông trầm mặc, phụ nữ rơi lệ.
Bà lão vội vàng hỏi: "Sao lại muộn rồi?"
Tang Phi Du cũng không định giấu giếm, thành thật nói: "Bọn họ đã dàn cảnh tai nạn xe cộ hại chết bố mẹ cháu!"
"Bọn họ còn muốn giết chết cháu, như vậy bọn họ có thể nuốt trọn gia tài rồi!"
Hai mắt mọi người chợt mở to, chiếc cốc tráng men dùng để uống nước của bà lão vô tình trượt khỏi tay, phát ra âm thanh lanh lảnh, nhưng chẳng ai buồn nhìn, ánh mắt của tất cả mọi người đều chằm chằm nhìn vào kẻ đang bị băng bó thành cái bánh chưng.
Nếu ánh mắt của bọn họ là lưỡi dao thì lúc này Đào Vinh Quý đã bị thái thành gỏi cá rồi.
Đào Vinh Quý mất kiểm soát hét lớn: "Mày nói bậy nói bạ!"
Nếu không phải vì bị ngã gãy tay và hai chân, hắn ta đã muốn cầm tất nhét kín miệng Tang Phi Du lại rồi!