Được Trọng Sinh, Tiểu Thư Tư Bản Gom Sạch Gia Sản Theo Quân

Chương 14

Trước Sau

break

Đáng tiếc cô ấy chẳng qua chỉ là một kẻ đáng thương bố không thương, mẹ mất sớm. Dù có treo cô ấy lên giữa đường lớn mà đánh đập dã man thì ông bố cặn bã kia cũng sẽ chẳng thèm quan tâm đến đâu.

Bọn họ chỉ biết ghét bỏ, coi cô ấy là một gánh nặng mà thôi.

Nhưng rõ ràng cô ấy mới là con gái ruột của ông bố cặn bã kia, hai đứa con riêng mà mẹ kế mang đến đều là con cái nhà người khác cơ mà.

Nguyễn Hề mím chặt môi, chợt nghĩ ra điều gì đó, xoay người rời đi.

...

Vừa ra khỏi nhà bà Trương, Tang Phi Du đã nhìn thấy một người đứng cách đó không xa, người đó vừa thấy cô liền sải bước đi tới.

"Phi Du, chuyện nhà cậu, tớ đều nghe nói rồi."

"Cậu nén bi thương nhé."

Cô ta vừa nói, vừa nhét bọc nhỏ trên tay vào lòng Tang Phi Du.

Tang Phi Du ngước mắt lên, kinh ngạc trong chốc lát: "Nguyễn Hề, bên trong là gì vậy?"

"Có hai bộ quần áo tớ từng mặc, hy vọng cậu không chê, tớ đã lâu lắm rồi không mua quần áo mới."

Nguyễn Hề ngừng lại một chút, hạ thấp giọng: "Ở lớp lót của chiếc áo màu xanh lam có năm mươi tệ."

Cô ấy chợt cảm thấy áy náy: "Phi Du, xin lỗi cậu, tớ chỉ có tiền mặt chứ không có tem phiếu, nếu cậu muốn mua đồ thì có lẽ phải ra chợ đen rồi."

Tang Phi Du biết công việc của Nguyễn Hề đã bị con gái của mẹ kế cướp mất, hiện tại cô ấy là người thất nghiệp, không có những tem phiếu đó cũng là chuyện bình thường.

Nguyễn Hề nói tiếp: "Tớ nghe nói trong danh sách thanh trừng đợt tới có nhà cậu và cả nhà tớ."

Thực ra cô ấy vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa mẹ kế và ông bố cặn bã, nếu không thì đến giờ vẫn không hay biết gì!

"Tớ là một kẻ bị vứt bỏ, có lẽ không có cách nào giúp được cậu, cậu hãy tự nghĩ cách làm sao để kiếm được vé tàu đi Hương Cảng nhé."

Tang Phi Du há miệng, một lúc lâu sau mới kéo Nguyễn Hề sang một bên, nhỏ giọng nói: "Nguyễn Hề, tớ có một đề nghị, không biết có ích cho cậu không?"

"Vì ông bố cặn bã của cậu và bọn họ đã chọn vứt bỏ cậu, vậy cậu không bằng đại nghĩa diệt thân, trước đó hãy cắt đứt quan hệ với bọn họ đi."

"Nếu có thể lấy lại công việc của chính cậu thì tốt nhất, nếu không lấy lại được, cậu hãy đăng ký xuống nông thôn."

"Xuống nông thôn vẫn tốt hơn một chút so với việc bị đi đày hoặc cải tạo lao động."

Cô còn không quên nhắc nhở: "Cậu hãy cố gắng lấy một số đồ có giá trị từ chỗ ông bố cặn bã và bà mẹ kế, như vậy sau này cậu cũng có thứ để phòng thân."

Nguyễn Hề hơi há miệng, trông có vẻ ngây ngốc.

Khoảnh khắc biết mình bị vứt bỏ, không phải cô ấy chưa từng nghĩ đến chuyện trả thù.

Nhưng xuất phát từ nhiều sự cân nhắc, cô ấy vẫn chọn tự mình nghĩ cách bỏ trốn.

Cô ấy chưa kịp lên tiếng, lại nghe thấy Tang Phi Du nói: "Hiện nay người đại nghĩa diệt thân vẫn chưa nhiều, chính phủ chắc chắn là sẽ lập tấm gương điển hình, cậu đi tố cáo bọn họ, sau này cậu chính là nhà tư bản đỏ, thân phận này tạm thời hẳn là có thể bảo vệ cậu an toàn."

Nguyễn Hề gật đầu: "Tớ sẽ suy nghĩ kỹ những lời cậu nói."

"Phi Du, bây giờ cậu đã ra nông nỗi này rồi mà vẫn còn suy nghĩ những điều này cho tớ..."

"Bọn họ so với cậu, quả thực là súc sinh!"

Tang Phi Du không có thời gian nói nhiều với Nguyễn Hề như vậy, cô tùy tiện tìm một cái cớ rồi đi trước.

Cô phải đi gọi điện thoại cho ông bà ngoại đang ở tít thành phố Hỗ.

Trước đây cô là kiểu người chỉ báo tin vui chứ không báo tin buồn, sau khi trải qua kiếp trước, cô không nghĩ như vậy nữa.

Bây giờ cô không đi tìm kiếm sự giúp đỡ của ông bà ngoại, chẳng lẽ phải đợi đến khi cô bị hại chết thì ông bà ngoại mới liều mạng giúp cô báo thù sao?

Tang Phi Du đứng ở bốt điện thoại đợi chưa đầy mười phút, bà ngoại đã gọi điện thoại tới cho cô.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương