Được Trọng Sinh, Tiểu Thư Tư Bản Gom Sạch Gia Sản Theo Quân

Chương 12

Trước Sau

break

Hai mẹ con một trái một phải đỡ lấy Tang Phi Du, họ giống như hộ pháp hai bên của cô vậy.

"Á..."

Tang Phi Du khẽ kêu lên vì đau đớn, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Bà Trương hoảng hốt: “Bà vô ý làm cháu đau sao?"

Tang Phi Du lắc đầu: “Dạ không ạ."

Con dâu bà Trương nhận ra điều gì đó: “Mẹ ơi, trên tay Phi Du có vết thương, chúng ta vừa chạm vào là con bé lại thấy đau đấy."

Bà Trương hít sâu một hơi: “Đúng là tạo nghiệp mà!"

"Cháu ngoan, đi thôi, về nhà chúng ta sát trùng vết thương cho cháu."

Mọi người nhìn theo bóng lưng họ rời đi, lúc này mới lưu luyến thu hồi ánh mắt.

Ở một diễn biến khác, một đám người thuộc đội cờ đỏ đã xông vào chỗ ở của Đào Gia Hưng từ lúc nào không hay. Bọn họ vốn định vơ vét tài sản, ai ngờ tầng một lại trống không!

Tầng hai cũng trống không!

Tầng ba lại càng trống không!

Chẳng có cái gì cả, tịch thu cái búa à?

Bọn họ đi tịch thu tài sản bao nhiêu lần rồi, đây là lần đầu tiên thấy một ngôi nhà sạch sẽ đến mức này.

Xem ra bọn họ đúng như lời tố cáo, đã chuẩn bị mang theo khối tài sản lớn để bỏ trốn rồi.

Ngay cả một chút rác sinh hoạt cũng không để lại, làm việc cạn tình cạn nghĩa đến mức này thật sự quá đáng.

Đi tịch thu tài sản mà chẳng thu được gì đã chọc giận đám người đội cờ đỏ này hoàn toàn. Lát nữa quay về, chắc chắn là bọn họ sẽ thẩm vấn gắt gao đám người kia, nhất định phải làm cho chúng nhớ đời!

Đúng lúc này, không biết ai lại hét lên một tiếng: “Bên dưới có tầng hầm!"

Một đám người ùa xuống, vốn tưởng sẽ được thấy núi vàng núi bạc, đồ cổ thư họa nhiều không đếm xuể, ai ngờ tầng hầm rộng lớn như vậy lại chỉ có hai sợi dây thừng to bằng ngón tay cùng một số công cụ gây án.

Điều này cũng chứng minh cho lời Tang Phi Du từng nói, rằng cô đã bị gia đình bác cả ngược đãi tại đây.

Tang Phi Du không nói dối, vậy thì người nói dối chỉ có gia đình Đào Gia Hưng mà thôi!

Người cầm đầu đội cờ đỏ tức giận đến mức trừng rách cả khóe mắt: “Quay về thẩm vấn gắt gao bọn chúng cho tôi!"

"Tôi không tin khối tài sản lớn như vậy lại có thể bốc hơi khỏi thế gian!"

"Còn cả cái tên Đào Vinh Hoa kia nữa, thông báo cho các trạm kiểm soát, truy nã toàn thành phố!"

Đào Vinh Hoa vẫn chưa biết mình đã bị truy nã, hắn gọi xe chuẩn bị quay lại khiêng em út lên, nhưng từ xa đã thấy một đám người đội cờ đỏ đi tới.

Hơn nữa, bọn họ còn khống chế toàn bộ người nhà của hắn. Hắn nhận ra tình hình không ổn nên chẳng nói chẳng rằng mà bỏ chạy ngay lập tức.

Hắn cắm đầu chạy qua bốn con phố, vừa hay đi ngang qua một bốt điện thoại bèn không chút do dự mà gọi ngay cho ông bà nội ở quê.

"Bà nội, xảy ra chuyện lớn rồi!"

"Bố mẹ cháu đều bị đội cờ đỏ bắt đi hết rồi!"

"Thằng út bị thương nặng, hiện giờ sống chết không rõ."

"Tất cả những chuyện này đều do con tiện nhân Tang Phi Du kia làm ra!"

"Nó giấu hết di sản của chú thím hai, còn dẫn theo bao nhiêu người của đội cờ đỏ tới nhà tịch thu tài sản rồi bắt gia đình cháu..."

Mắt bà cụ Đào tối sầm, dường như đã nhìn thấy ông bà tổ tiên vẫy gọi.

Con sao chổi Tang Phi Du kia muốn khắc chết toàn bộ gia đình bà ta cơ mà!

Bà cụ nhanh chóng khôi phục lại lý trí: “Vinh Hoa, bà và ông nội cháu bây giờ sẽ đi mua vé để lên tìm cháu."

"Ông bà sẽ mang theo sổ hộ khẩu, đến lúc đó chuyển hộ khẩu của cháu sang sổ hộ khẩu của ông bà. Như vậy cháu chính là con cháu bần nông, cháu cũng không cần lo lắng bị đội cờ đỏ bắt đi nữa."

Trong thời buổi này, thân phận bần nông mới là thứ quý giá nhất.

Đào Vinh Hoa biết ngay mà, chắc chắn là bà nội hắn sẽ có cách giải quyết.

"Bà nội, vậy ông bà mau đến Dương Thành đi."

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương