"Mấy thím ơi, nhà cháu có trộm, bây giờ muốn lục soát hiện trường xem ai mới là kẻ trộm, các thím giúp chúng cháu một tay được không ạ?"
Hai mắt "Chuyên gia hóng hớt" Đào Hồng sáng rực lên.
"Đừng nói một việc, mười việc bọn thím cũng sẵn lòng."
Mấy thím khác cũng vỗ ngực hùa theo: "Đúng đúng đúng!"
Sắc mặt Tô Kiến Thiết sa sầm: "Liễu Nhi, con đừng làm loạn nữa!"
"Con không làm loạn, con nhờ các thím giúp chúng ta lục soát, như vậy dù có tìm thấy đồ cũng sẽ không bị người ta vu oan là chúng ta giở trò."
Mấy người phụ nữ trung niên nhận được nhiệm vụ liền ùa vào phòng Tô Nguyệt.
Tô Kiến Thiết bị coi như không khí, chẳng ai để ý xem ông ta có tức giận hay không.
Có người ngoài ở đây, ông ta cần giữ hình tượng nên đành nén giận, không phát hỏa.
Các thím lục soát rất kỹ càng, ngay cả khe dát giường cũng không bỏ qua.
Tô Nguyệt đứng bên ngoài chắn Vân Khởi, không để anh ta nhìn thấy bộ dạng nghèo nàn trong phòng mình.
Trong lòng cô ta còn đang mong chờ đến lúc lục soát phòng Tô Liễu Nhi nữa kìa!
Trong lòng Vương Tiểu Hoa sao lại không nghĩ như vậy chứ?
Cho nên hai mẹ con trong lòng hoàn toàn không cảm thấy việc các bác gái vào giúp lục soát có gì không tốt.
"Tìm thấy rồi!"
"Năm tệ!"
Tô Nguyệt kinh hãi, Vương Tiểu Hoa thầm kêu không ổn!
"Tôi tìm thấy một tờ phiếu lương thực mười cân!"
"Tôi tìm thấy một tờ phiếu bông năm cân!"
"Tôi tìm được một cuốn sổ hộ khẩu!"
Đào Hồng giơ cao cuốn sổ hộ khẩu trên tay, giọng oang oang muốn thấu trời xanh.
Trộm tiền trộm phiếu thì mọi người đều hiểu, nhưng trộm sổ hộ khẩu để làm gì?
Mấy thím đều là người đã lập gia đình, rất nhanh đã nhận ra sự việc không bình thường.
"Tô Nguyệt, chẳng lẽ cháu định giấu người nhà lén đi đăng ký kết hôn à?"
Tô Nguyệt đỏ mặt tía tai: "Cháu không có!"
Chứng cứ rành rành, cô ta lại có đối tượng, ai tin là không có chứ?
"Chắc chắn là mày làm!" Tô Nguyệt vươn tay định túm tóc Tô Liễu Nhi.
Tô Liễu Nhi vèo một cái chạy ra sau lưng mấy thím.
Cô tỏ vẻ tủi thân: "Tôi chỉ lo chị vu oan cho tôi nên mới nhờ mấy thím giúp lục soát thôi mà."
Đào Hồng chống nạnh: "Tô Nguyệt, cháu có bị sao không đấy?"
"Cháu trộm đồ mà còn trách người khác à?"
"Thím thấy trán của Liễu Nhi bị thương, chưa biết chừng cũng là do cháu làm đấy!"
Đào Hồng nói năng không suy nghĩ, chẳng hiểu sao lại buột miệng nói ra câu cuối cùng.
Nhưng nói thì cũng nói rồi, bà ta chẳng sợ!
Tô Liễu Nhi làm vẻ mặt kinh ngạc: "Thím Đào, sao thím biết trán cháu bị thương do cô ta làm?"
Đào Hồng: "..."
Bà ta nói bừa thôi, không ngờ lại là thật.
Tô Liễu Nhi lấy ra một tờ giấy, đưa cho Đào Hồng.
"Đây là giấy cam kết Tô Nguyệt viết cho cháu, bố cháu vẫn còn không tin, hu hu hu..."
Tô Liễu Nhi tủi thân thật sự, cô phải nén cơn buồn nôn để gọi người kia là bố, nhằm phơi bày sự thật.
Tô Nguyệt lao tới muốn giật lấy tờ giấy cam kết, Đào Hồng đương nhiên không chịu, cào một đường lên cánh tay cô ta.
"Đại Cước, bà đọc cho mọi người nghe đi!"
Tô Kiến Thiết buộc phải lên tiếng ngăn cản: "Đủ rồi!"
"Mâu thuẫn của hai đứa trẻ, mấy người lớn các người còn thêm dầu vào lửa làm gì?"
Đào Hồng trợn mắt há hốc mồm: "Đây mà chỉ là mâu thuẫn á?"
"Tô Kiến Thiết, con gái ruột của ông suýt chút nữa bị con gái riêng của vợ ông hại chết đấy nhé!"
"Ông không nhìn thấy cảnh nửa cái đầu của Liễu Nhi nằm trong vũng máu đâu."
Nói xong Đào Hồng mới nhận ra điều gì đó.
"Liễu Nhi bị thương nặng như thế, Vương Tiểu Hoa và Tô Nguyệt chỉ biết khóc lóc giả tạo, cũng chẳng thấy nói đưa con bé đến trạm y tế khám."
"Xem ra là ông trời thương xót mới để con bé tỉnh lại, vạch trần bộ mặt thật độc ác của hai mẹ con này cho chúng ta xem!"
Đào Hồng nói năng hùng hồn, Vương Tiểu Hoa suýt chút nữa không nhịn được mà tát cho bà ta một cái.