Bạch Liên lau nước mắt: "Cô ấy chẳng nói gì cả, cũng không kê thuốc, cứ thế bảo tôi về thôi."
Thím Đại Cước bực bội nói: "Cô có bệnh đâu mà kê thuốc?"
Bạch Liên lúc này hận thím Đại Cước thấu xương, nếu không phải tại bà ấy, có khi đại đội trưởng đã đồng ý cho cô ta về nghỉ ngơi rồi.
Hôm nay nắng gắt như vậy, cô ta không muốn phơi mình dưới ánh mặt trời quá lâu, nếu còn đen thêm nữa thì cô ta chẳng dám gặp ai.
Bạch Liên đỏ hoe đôi mắt, giọng điệu yếu ớt: "Nhưng mà tôi đau đầu thật..."
Đại đội trưởng nhìn thấy bộ dạng này của cô ta, chính ông ấy mới là người đau đầu.
Ông ấy mất kiên nhẫn xua tay: "Cô mau về nghỉ ngơi đi."
Đáy mắt Bạch Liên thoáng qua tia vui mừng khó phát hiện: "Cảm ơn đại đội trưởng."
Thím Đại Cước không phục: "Đại đội trưởng, ông cứ thế cho cô ta về nghỉ sao?"
“Liễu Nhi bảo cô ta đâu có bị bệnh!”
Đội trưởng lườm cô ấy một cái: “Cô ta nghỉ thì không có điểm công hôm nay, nếu cô muốn nghỉ thì cũng được thôi.”
Đại Cước thu lại vẻ mặt: “Thôi bỏ đi, ai bảo tôi nghèo?”
Đại Cước quay lại ruộng, mấy thím hay hóng chuyện chạy lại hỏi thăm, cô ấy kể lại ngọn ngành cho người khác, chẳng bao lâu sau, mọi người đều biết nữ thanh niên trí thức mới đến khu thanh niên trí thức giả vờ ốm để trốn việc.
“Người ta có tiền, đâu thèm để mắt đến mấy điểm công cỏn con.”
“Bây giờ không phải vấn đề có tiền hay không, giả vờ ốm là thấy nhân phẩm có vấn đề rồi, được chưa?”
“Theo tôi thấy, loại người này đến đây quả thực là làm ảnh hưởng đến nề nếp của đại đội chúng ta.”
Đội trưởng chắp tay sau lưng, nhìn chằm chằm mấy bà thím đang mải mê trò chuyện trước mặt, mặt đen xì như Bao Công.
“Mấy người các bà là đến làm việc hay đến tán gẫu đấy?”
Mấy bà thím giật mình, đầu cũng không dám ngẩng lên, cắm cúi làm việc.
“Lần sau còn để tôi phát hiện nữa thì sẽ trừ điểm công của các bà!”
Đội trưởng chắc chắn nhìn ra Bạch Liên đang giả vờ ốm.
Không đi làm thì không có điểm công, người ta có tiền, kệ xác cô ta!
Lúc này, Bạch Liên đã về đến khu thanh niên trí thức, cởi giày ra, nằm vật xuống giường ngủ.
Trước đây cô ta có thể ngủ đến khi tự tỉnh, mấy hôm nay trời vừa hửng sáng mọi người đã bò dậy, dù cô ta không dậy thì cũng bị đánh thức bởi tiếng ồn.
Tranh thủ lúc mọi người chưa về, cô ta phải tận dụng thời gian ngủ một giấc cho đã.
Bạch Liên vừa nhắm mắt lại liền nhớ tới người đàn ông gặp ở chỗ bác sĩ đội Tô.
Người đàn ông đó không giống đám chân lấm tay bùn ở đây, trên người toát ra một luồng chính khí, không giận mà uy.
Bạch Liên rất sợ anh, nhưng lại không kìm được mà lén lút nhớ thương anh.
Cô ta hoàn toàn quên mất việc người ta đã có đối tượng.
Không biết qua bao lâu, người của khu thanh niên trí thức đã về.
Khu thanh niên trí thức chỉ có một cái nồi, nên mọi người đều nấu cơm chung.
Mọi người biết hôm nay Bạch Liên không phải đi làm, còn tưởng rằng về đến nơi là có cơm ăn ngay, nào ngờ bếp núc lạnh tanh.
Thanh niên trí thức Lý hừ lạnh đi vào trong nhà.
“Có vài người đúng là tự coi mình là đại tiểu thư tư bản không cần làm việc rồi.”
“Ngủ trong ký túc xá cả buổi sáng, cơm cũng không nấu, chẳng lẽ đợi đám nha hoàn chúng tôi về hầu hạ cô ta?”
Bạch Liên mơ màng tỉnh dậy, thấy sắc mặt khó coi của thanh niên trí thức Lý, bèn lật người, ngủ tiếp.
Cô ta dựa vào bản lĩnh để xin nghỉ, ai cũng không được làm phiền cô ta ngủ!
Thanh niên trí thức Lý thấy Bạch Liên vẫn còn ngủ, tức đến mức giọng nói cao lên mười đê-xi-ben.
Cô ấy biết rõ còn cố hỏi: “Hôm nay đến lượt ai nấu cơm?”
Thanh niên trí thức Trần ở bên cạnh nhắc khẽ: “Hôm nay là thanh niên trí thức Bạch nấu cơm, cô ấy không khỏe, tôi nấu thay cô ấy trước vậy.”
Thanh niên trí thức Lý lườm thanh niên trí thức Trần một cái, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Thanh niên trí thức Trần, cô ngốc thật hay giả vờ ngốc thế?”