Được Quân Nhân Mạnh Nhất Bạo Sủng, Ta Sinh Ba Bé Con

Chương 28

Trước Sau

break

Tô Kiến Thiết thấy ánh mắt thím Thái nhìn mình rất kỳ lạ, có chút chột dạ, sợ bị bà nhìn thấu.

Chuyện đính hôn cho Tô Liễu Nhi, ông ta vẫn chưa nói với Vương Tiểu Hoa và Tô Nguyệt.

Mặc dù trước đó hai người họ cũng biết chuyện này, nhưng họ cứ tưởng sau khi Tô Liễu Nhi yêu đương với Cố Phương Hưu thì chuyện kia đã chìm vào quên lãng.

“Tô Kiến Thiết, chú ý thái độ của cậu đi. Cậu có biết mình đang nói chuyện với ai không?”

“Nếu cậu dám giấu tôi làm chuyện gì bất lợi cho Liễu Nhi, tôi nhất định sẽ báo cáo trung thực lên cấp trên!”

“Đến lúc đó cậu mất việc bán hàng ở hợp tác xã mua bán thì đừng trách tôi không nhắc trước!”

Nếu là trước đây, những lời này chắc chắn có thể dọa được Tô Kiến Thiết.

Nhưng lần này Tô Kiến Thiết đã có chỗ dựa.

Chỉ cần Tô Liễu Nhi kết hôn với Phó chủ nhiệm Chu, công việc ở hợp tác xã mua bán kia ông ta chẳng thèm để vào mắt.

Sau này ông ta còn lên huyện làm công nhân cơ mà!

Thím Thái chẳng qua chỉ là một chủ nhiệm hội phụ nữ xã nhỏ bé, chồng bà ta cũng chỉ là đội trưởng đội sản xuất, có gì ghê gớm đâu?

Sau này bọn họ có đến tìm, ông ta cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn một cái!

Thím Thái đương nhiên không biết diễn biến tâm lý của Tô Kiến Thiết.

Nhưng bà lờ mờ cảm thấy bất an.

Cứ cảm thấy Tô Kiến Thiết sẽ lén lút làm ra chuyện gì đó không tốt với Tô Liễu Nhi.

Dù sao những lời cần nói bà cũng đã nói rồi.

Nếu Tô Kiến Thiết thực sự không biết điều thì đừng trách bà không khách khí.

Biểu hiện của Tô Kiến Thiết đều thu vào trong mắt Cố Phương Hưu và Tô Liễu Nhi.

Họ biết Tô Kiến Thiết chắc chắn sẽ không chịu để yên, không dễ dàng bỏ qua như vậy.

Sau này nhất định phải đề phòng ông ta.

Trong lòng Tô Liễu Nhi đã chuẩn bị sẵn sàng tinh thần cá chết lưới rách với Tô Kiến Thiết!

Nếu ông ta dám làm hại cô, cô sẽ bắt ông ta phải trả giá gấp mười lần.

Hai mẹ con Vương Tiểu Hoa và Tô Nguyệt đứng một bên ngơ ngác nhìn nhau, sự việc xảy ra quá bất ngờ không kịp trở tay.

Xem ý tứ của bọn họ, hình như Tô Kiến Thiết muốn định hôn sự khác cho Tô Liễu Nhi.

Vậy chuyện với Cố Phương Hưu coi như hỏng rồi?

Không biết tâm trạng Vương Tiểu Hoa thế nào, nhưng Tô Nguyệt thì rất vui mừng, điều này chứng tỏ cô ta lại có cơ hội rồi!

Có Cố Phương Hưu rồi, cô ta căn bản chẳng thèm để mắt tới Vân Khởi nữa.

Tô Nguyệt không kìm được nhìn về phía Cố Phương Hưu, Cố Phương Hưu bị cô ta nhìn chằm chằm đến khó chịu, bèn quay mặt đi chỗ khác.

Nào ngờ, trong mắt Tô Nguyệt, góc nghiêng của Cố Phương Hưu lại càng đẹp hơn.

Tô Liễu Nhi chú ý tới ánh mắt của Tô Nguyệt, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Nếu Tô Nguyệt đã nhắm vào Cố Phương Hưu, cô ta có thể gây ra đủ loại mâu thuẫn cho tình cảm của hai người.

Tô Nguyệt phát hiện Tô Liễu Nhi đang nhìn mình, liền trừng mắt lườm lại.

Ma xui quỷ khiến thế nào mà thím Thái lại quay mặt sang, đúng lúc bị Tô Nguyệt trừng mắt một cái.

Tô Nguyệt thầm kêu không ổn, nhưng cái liếc xéo đã phóng ra rồi thì không thu lại được.

“Tô Nguyệt, cháu có ý kiến gì với thím à?”

Sắc mặt Tô Nguyệt trắng bệch: “Dạ không ạ!”

“Không có sao cháu trừng mắt với thím?”

“Thím Thái, đều là hiểu lầm thôi ạ!”

Thím Thái nhìn quanh một vòng: “Hiểu lầm? Cháu không trừng mắt với thím, vậy là đang trừng mắt với Liễu Nhi à?”

“Chuyện cháu và mẹ cháu suýt nữa hại chết Liễu Nhi thím đã nghe nói rồi!”

“Hai mẹ con cháu và cả Tô Kiến Thiết ngày mai cùng lên văn phòng tiếp nhận giáo dục tư tưởng đi!”

Vương Tiểu Hoa nằm không cũng trúng đạn, rõ ràng bà ta chẳng nói câu nào, tại sao cũng bắt bà ta đi giáo dục tư tưởng chứ?

Bà ta không kìm được trừng mắt nhìn Tô Nguyệt một cái, nếu không phải tại cô ta, thím Thái đã chẳng nhớ ra chuyện trước kia!

Trước đây Vương Tiểu Hoa từng đánh nhau với người khác, đã phải lên văn phòng nhận phê bình giáo dục rồi.

Với kiểu người một chữ bẻ đôi không biết như bà ta, nhận phê bình xong còn phải viết bản thu hoạch, đúng là khổ sở nhất trần đời.

Vương Tiểu Hoa ra hiệu cho Tô Liễu Nhi, nhưng Tô Liễu Nhi không hiểu ý nên chẳng thèm để ý.

Bà ta chưa từ bỏ ý định, mở miệng nói thẳng: “Thím Thái, chuyện Liễu Nhi bị va vào trán là tai nạn, chúng tôi đã giải thích rồi mà.”

Tô Liễu Nhi thuận tay móc từ trong túi ra bản cam kết mà Tô Nguyệt đưa cho cô: “Thím Thái, bằng chứng ở đây ạ.”

Tô Nguyệt vô cùng hối hận vì hành động tung bằng chứng lần nữa của Tô Liễu Nhi.

Lẽ ra ban đầu cô ta không nên đồng ý với nó, viết ra tờ cam kết kia.

Thím Thái xem xong, tức đến run cả tay.

Tính nết ác độc của mẹ con nhà này nằm ngoài sức tưởng tượng của bà.

Bà phải thông báo hành vi ác độc của họ cho toàn thể dân làng, lấy đó làm gương răn đe.

“Trước khi lên văn phòng giáo dục vào ngày mai, hai người viết cho tôi một bản kiểm điểm một nghìn chữ. Tôi sẽ cho phát loa liên tục, để tất cả dân làng lấy đó làm gương.”

Tô Kiến Thiết đứng bên cạnh nghe mà thấy phiền lòng, cảm thấy nếu thím Thái còn chưa đi, chuyện bị lôi ra sẽ chỉ càng lúc càng nhiều.

“Tôi thay mặt họ đồng ý rồi.”

“Nếu mọi người không còn việc gì thì về trước đi. Trời không còn sớm nữa, chúng tôi cần nghỉ ngơi!”

Thím Thái không yên tâm để Tô Liễu Nhi ở lại một mình bên cạnh lũ yêu ma quỷ quái này, bèn bảo cô theo bà về nhà ngủ qua đêm.

“Thím Thái, thím yên tâm, họ sẽ không làm gì cháu đâu.”

“Buổi tối đi ngủ cháu sẽ khóa kỹ cửa từ bên trong.”

Thím Thái đau lòng: “Cháu ngoan, làm khó cho cháu rồi. Vớ phải người bố, mẹ kế và chị kế như thế này không phải là lỗi của cháu. Nếu họ dám làm gì cháu, Hội Phụ nữ chúng ta sẽ chống lưng cho cháu!”

Tô Kiến Thiết: “...”

Vương Tiểu Hoa: “...”

Tô Nguyệt: “...”

Sau khi thím Thái và Cố Phương Hưu ra về, Tô Kiến Thiết sai Tô Nguyệt đi đóng chặt cửa, ai gõ cũng không được mở.

Tô Liễu Nhi nhấc chân định về phòng thì bị Tô Kiến Thiết gọi giật lại.

“Tô Liễu Nhi, hôm nay mày dẫn người ngoài về bắt nạt tao, tao không thèm so đo với mày. Nhưng chuyện hôn nhân của mày, không đến lượt mày làm chủ.”

Lúc này, trời đã tối hẳn.

Ngọn đèn dầu lay động nhè nhẹ, trên mặt Tô Liễu Nhi phủ lên một tầng ý lạnh.

“Tô Kiến Thiết, chuyện hôn nhân của tôi có phải do tôi làm chủ hay không, không phải do ông quyết định.”

Tô Kiến Thiết đắc ý đến quên cả hình tượng: “Sổ hộ khẩu của mày đang ở chỗ tao, không phải tao quyết thì là ai quyết?”

Tô Liễu Nhi không thể nhịn được nữa, cô lao tới, cắm móng tay vào cổ họng Tô Kiến Thiết. Hành động này khiến hai người còn lại trong phòng sợ chết khiếp.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc