Tô Liễu Nhi nhớ hồi nhỏ mẹ thường làm mì mỡ hành cho cô và em trai ăn, sau này ở nhà ông ngoại, ông ngoại và mợ cũng làm vài lần cho cô, nhưng không bao giờ tìm lại được hương vị mẹ làm nữa.
"Thích chứ, anh biết làm à?"
"Ừ, mẹ anh từng dạy anh."
Cố Phương Hưu nhắc đến mẹ, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc, Tô Liễu Nhi liền biết, không khí gia đình anh chắc chắn rất tốt.
"Phương Hưu, kể cho em nghe về người nhà anh đi."
Cố Phương Hưu ra sân hái vài cây hành sống mang về: "Nói về bố anh trước nhé."
"Bố anh giống anh, cũng công tác trong quân đội."
"Ấn tượng của anh về ông ấy luôn là dáng vẻ nghiêm nghị ít cười, hồi nhỏ anh và em gái đều rất sợ bố. Lớn lên nghĩ lại, tuy bố trông có vẻ nghiêm khắc, nhưng thực ra chưa bao giờ đánh anh và em gái."
Cố Phương Hưu rửa sạch hành, cắt thành khúc để đó.
Tô Liễu Nhi muốn giúp đỡ, nhưng bị anh ngăn lại.
"Vậy còn mẹ anh? Bà là người thế nào?"
"Mẹ anh trông có vẻ dịu dàng, thực ra còn nghiêm khắc với tụi anh hơn cả bố."
"Em gái anh hồi nhỏ làm sai từng bị mẹ đánh đòn vào tay, đến giờ nó vẫn còn nhớ chuyện đó."
Nhắc đến mẹ và em gái, trên mặt Cố Phương Hưu lộ ra nụ cười hạnh phúc.
"Còn em gái anh, giờ nó đang học cấp ba, nghịch ngợm lắm, mẹ anh thường bảo có ngày sẽ bị nó chọc cho tức chết."
Trong lúc trò chuyện, Cố Phương Hưu đã đun nước xong, thả mì vào luộc.
Tô Liễu Nhi chống cằm, ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, nếu mẹ và em trai cô còn sống, chắc chắn cô cũng sẽ có một gia đình hạnh phúc như vậy.
Cố Phương Hưu thấy vẻ mặt Tô Liễu Nhi không đúng lắm, vươn tay vỗ nhẹ vai cô: "Liễu Nhi, sau này em về nhà mình, bố mẹ và em gái anh chắc chắn sẽ đối xử rất tốt với em."
Tô Liễu Nhi bất chợt hỏi một câu: "Nếu họ đối xử không tốt với em, anh sẽ làm thế nào?"
Cố Phương Hưu không chút nghĩ ngợi: "Đầu tiên, anh có thể đảm bảo, họ sẽ không đối xử tệ với em."
"Nếu thực sự có chuyện đó xảy ra, chắc chắn là lỗi của anh."
"Do anh chưa làm tốt việc kết nối đôi bên."
Tô Liễu Nhi rất hài lòng với câu trả lời này.
Cô đưa tay vuốt tóc anh: "Em nhớ kỹ lời anh rồi đấy."
"Em yên tâm, người nhà họ Cố bọn anh đều là người nói được làm được, chuyện anh đã hứa với em, chắc chắn sẽ thực hiện."
Tô Liễu Nhi cười cười, không nói gì.
Yêu đương kiểu này thật khiến người ta mê mẩn, cô cần giữ bình tĩnh, quan sát kỹ Cố Phương Hưu thêm đã.
Mì luộc xong, vớt ra ngâm qua nước lạnh.
Cố Phương Hưu lấy đường trắng, giấm, nước tương trong tủ ra, đổ vào bát nhỏ mỗi thứ nửa thìa, khuấy đều rồi để sang một bên.
Anh đổ dầu vào chảo, thả hành khúc vào phi đến khi vàng ruộm, rồi đổ nước sốt vào khuấy đều.
Cuối cùng đổ sốt mỡ hành vào mì trộn đều là có thể ăn ngay.
Tô Liễu Nhi phát hiện dáng vẻ đàn ông nghiêm túc nấu ăn thật sự rất đẹp trai.
Trước đây cô thường xuyên tăng ca, ngày nào cũng phẫu thuật từ sáng đến tối, giờ ăn toàn là tranh thủ, gọi đại phần đồ ăn ngoài cho qua bữa.
Vì vậy tay nghề nấu nướng của cô mãi chẳng tiến bộ chút nào.
"Sau này cơm nước trong nhà giao cho anh phụ trách hết nhé."
Cố Phương Hưu cúi đầu chia mì ra bát: "Chắc chắn rồi, gia quy nhà anh là cấm con gái vào bếp."
Tô Liễu Nhi hơi ngạc nhiên, gia đình làm được đến mức này ở thời hiện đại cũng vô cùng hiếm hoi.
"Mẹ anh chắc chắn là một người phụ nữ rất hạnh phúc."
"Chắc là vậy, mẹ anh hay cười lắm."
Ăn xong mì mỡ hành ở chỗ Cố Phương Hưu, Tô Liễu Nhi lại châm cứu cho anh một lần, kê một đơn thuốc, dặn dò anh phải uống thuốc đúng giờ.
Vết thương trên cánh tay Cố Phương Hưu là do đạn bắn, dù đã được điều trị nhưng vẫn rất khó phục hồi như trạng thái ban đầu.
Tô Liễu Nhi thầm nghĩ sau này xem có cơ hội không, sẽ lén đổ nước dinh dưỡng vào thuốc cho anh uống thử.