Được Quân Nhân Mạnh Nhất Bạo Sủng, Ta Sinh Ba Bé Con

Chương 12

Trước Sau

break

Anh bổ sung thêm một câu: "Tất nhiên việc đăng ký kết hôn còn cần phải xin phép đơn vị."

Tô Liễu Nhi quả thực muốn kết hôn. Nếu muốn sống yên ổn ở nơi này, cô bắt buộc phải tìm một người để lấy làm chồng.

Cô có thể đề phòng ba người kia một ngày, nhưng không có nghĩa là có thể đề phòng được ngày thứ hai.

Chỉ cần kết hôn, chuyển hộ khẩu đi và sống tách biệt với họ, chắc chắn cô sẽ an toàn hơn đôi chút.

"Tôi có thể suy nghĩ một chút được không?"

Kết hôn là chuyện cả đời, Tô Liễu Nhi cần phải suy nghĩ thật kỹ.

Cố Phương Hưu vui vẻ đồng ý: "Được chứ, khi nào cô suy nghĩ kỹ rồi thì cứ đến nhà cũ của đại đội trưởng tìm tôi."

Tô Liễu Nhi sợ Cố Phương Hưu bị những cô gái bất chấp thủ đoạn trong thôn nẫng tay trên giữa đường, bèn vội vàng nói: "Chuyện kết hôn tôi cần suy nghĩ thêm, nhưng chúng ta có thể bắt đầu tìm hiểu nhau trước."

"Được, cứ theo ý cô." Cố Phương Hưu cười rạng rỡ.

"Vậy anh đưa tôi về nhé."

"Được."

Trai tài gái sắc cùng bước đi trên con đường nhỏ ở vùng quê tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp.

Những người đi làm đồng đều ngoái lại nhìn, có kẻ tò mò thậm chí còn chủ động hỏi: "Hai người đang tìm hiểu nhau đấy à?"

Cố Phương Hưu hào phóng đáp lại: "Đúng vậy ạ."

Đang tìm hiểu nhau đồng nghĩa với việc họ có thể đi lại có đôi có cặp mà không ai dị nghị.

Chuyện này khiến bao người phải ghen tị.

Chuyện Tô Liễu Nhi và Cố Phương Hưu tìm hiểu nhau được dân làng truyền miệng sau giờ làm, chưa đến một buổi sáng mà hầu hết mọi người đều đã biết.

Biết bao cô gái khóc ngất trong nhà, bọn họ vẫn còn đang mơ mộng ôm được cái đùi lớn Cố Phương Hưu để một bước lên mây trở thành người thành phố.

Sau khi về đến nhà, Tô Liễu Nhi lẻn vào không gian tùy thân tắm nước nóng.

Cô đã hứa giúp Cố Phương Hưu xem vết thương ở tay nên tắm xong liền đi ngay.

Tô Nguyệt vẫn chưa biết chuyện Tô Liễu Nhi và Cố Phương Hưu đang tìm hiểu nhau. Thấy Tô Liễu Nhi vừa về nhà lại đi ra, sự tò mò thôi thúc khiến cô ta không nhịn được mà lén lút bám theo.

Nhìn thấy Tô Liễu Nhi bước vào căn nhà cũ của đại đội trưởng, cô ta ngớ người ra.

Cố Phương Hưu kia, biết bao nhiêu người phụ nữ chủ động lao vào mà anh vẫn không hề rung động.

Tô Liễu Nhi đã câu dẫn anh từ bao giờ vậy?

Nhà cũ của đại đội trưởng có một cái sân nhỏ, cổng viện đóng chặt. Tô Nguyệt áp tai vào tường, nghe thấy những âm thanh mờ ám.

"Cô nhẹ tay chút, tôi đau..."

"Nhẹ quá thì không có hiệu quả đâu."

Câu đầu là giọng nam, câu sau là giọng nữ.

Tô Nguyệt chậc lưỡi trong lòng, không ngờ Tô Liễu Nhi trông vẻ ngoài văn tĩnh là thế mà sau lưng lại là một ả đàn bà lẳng lơ.

Cô ta không nán lại lâu mà chạy ngay về nhà mách với mẹ mình là Vương Tiểu Hoa.

Vương Tiểu Hoa không chút do dự, kéo theo mấy chị em tốt trong thôn chạy thẳng đến nhà cũ của đại đội trưởng.

"Chúng ta nói bé thôi, đừng để bọn họ nghe thấy."

Lúc vợ đại đội trưởng đi ra thì vừa khéo nhìn thấy mấy bà thím trong thôn đang xếp thành một hàng, áp tai vào tường nghe trộm.

Sắc mặt bà lập tức sầm xuống.

"Các người đang làm cái gì đấy?"

Bọn họ không để ý vợ đại đội trưởng đi từ bên trong ra, còn đưa tay lên miệng "suỵt" một tiếng, vẫy tay gọi bà lại nghe cùng.

"Nếu các người đã rảnh rỗi sinh nông nổi như vậy thì ngày mai theo tôi lên văn phòng Hội Phụ nữ học tập."

Nói cho hay là đi học, nói toạc ra là đi nghe phê bình.

Thông thường nghe xong còn phải viết bản thu hoạch vài nghìn chữ.

Những người từng đi đều sợ xanh mặt, không ai muốn đi lần thứ hai.

Vương Tiểu Hoa hạ thấp giọng: "Thím Thái, không phải bọn tôi rảnh rỗi đâu, chúng tôi đang đi bắt... gian đấy."

"Bắt gian ai cơ?"

"Liễu Nhi và cái gã họ Cố kia."

Vương Tiểu Hoa nói xong, lập tức kêu lên không ổn!

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc