Trong siêu thị sinh hoạt có ký túc xá nhân viên, cô muốn nghỉ ngơi ở trong đó cũng được.
Tuy nhiên vì cẩn thận, cô vẫn chọn ra ngoài ngủ trong phòng.
Trong phòng khách truyền đến tiếng ăn cơm, không ai gọi Tô Liễu Nhi ra ăn, ngược lại còn nghe thấy tiếng Tô Nguyệt lớn giọng khen tay nghề Vương Tiểu Hoa không tệ, hình như còn gắp thức ăn cho Tô Kiến Thiết nữa.
Tô Liễu Nhi chẳng thèm để ý đến bọn họ, ngả đầu liền ngủ.
Ngày hôm sau, trời chưa sáng Tô Liễu Nhi đã tỉnh.
Những ngày ngủ sớm dậy sớm hình như cũng không tệ.
Cô lẻn vào không gian, vệ sinh cá nhân xong xuôi, lại tự rửa vết thương và bôi thuốc.
Bữa sáng của cô là một ly sữa nóng và hai quả trứng luộc, cô còn rửa cho mình một đĩa việt quất nhỏ để bổ sung vitamin.
Vẫn như cũ, ăn uống no nê xong cô mới từ không gian đi ra.
Cô muốn lên ngọn núi nơi mẹ cô trượt chân ngã năm xưa để xem thử, biết đâu có thể phát hiện được gì.
Tô Liễu Nhi là người thuộc phái hành động, cô quyết định đi là đi ngay.
Buổi sáng ở vùng quê, khói bếp lượn lờ bay lên, mọi người lục tục thức dậy chuẩn bị bữa sáng, ăn xong còn phải ra đồng làm việc.
Tô Liễu Nhi đi bộ gần nửa tiếng mới đến chân núi, chủ yếu do ban đầu cô nhớ nhầm đường nên phải đi vòng vèo một lúc.
"Cô định lên núi à?"
Tô Liễu Nhi ngước mắt nhìn lên. Người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh, đường nét cơ bắp ẩn hiện. Ánh mắt di chuyển từ yết hầu lên trên, cô cảm giác như có thứ gì đó vừa chạm nhẹ vào trái tim mình.
Người đàn ông có mái tóc ngắn gọn gàng, ngũ quan sâu thẳm, đứng ngược hướng mặt trời mọc trông như trích tiên giáng trần.
Tô Liễu Nhi nhận ra người đàn ông này chính là Cố Phương Hưu, người lính đã cứu mạng cô ở kiếp trước.
Trong cuộc đời đằng đẵng của mình, cô đã vô số lần nhớ đến anh.
Tuy nhiên, thông tin về anh quá ít ỏi nên cô không biết bắt đầu tìm kiếm từ đâu.
Không ngờ sau khi sống lại, bọn họ lại gặp nhau.
Tô Liễu Nhi gật đầu với anh, coi như câu trả lời.
Cố Phương Hưu có lòng tốt nhắc nhở: "Tôi vừa nhìn thấy lợn rừng trên núi, cô đi một mình thì tốt nhất đừng lên đó."
Tô Liễu Nhi chần chừ. Cô quả thực sợ lợn rừng, nhưng cũng không thể đi về cùng Cố Phương Hưu.
Nếu bị người khác nhìn thấy, chắc chắn là đủ loại lời ra tiếng vào sẽ bị đồn thổi khắp nơi.
Đợi Cố Phương Hưu đi xa, Tô Liễu Nhi mới quay lại theo đường cũ.
"Cứu tôi với!"
"Cứu mạng!"
Tô Liễu Nhi lần theo tiếng kêu thì phát hiện có người rơi xuống nước.
Mới sáng sớm đã rơi xuống nước?
Kỳ lạ thật.
"Cứu tôi với!"
Tô Liễu Nhi không hề lay động, Cố Phương Hưu cũng vậy.
Cố Phương Hưu đến thôn Đại Đồng hai tuần nay, anh đã gặp ba người rơi xuống nước, bốn người ngã ngay trước mặt mình.
Những cô gái này tìm đủ mọi cách để ăn vạ anh.
Anh cảm thấy rất phiền não về chuyện này.
Cô gái dưới nước vùng vẫy, nhìn về phía Cố Phương Hưu: "Cứu em với!"
Tô Liễu Nhi nhìn theo ánh mắt đối phương về phía Cố Phương Hưu, Cố Phương Hưu lại nhìn sang cô.
Cả hai đều không nói gì.
Tô Liễu Nhi nhớ khúc sông này nước chỉ cao đến nửa người, chỉ cần đứng lên là được, chắc chắn là không thể chết đuối.
Hơn nữa nhìn dáng vẻ cô gái rơi xuống nước kia, có vẻ như cô ta có ý đồ khác.
Đã vậy thì cô không thể làm kẻ ác này được.
"Tôi không biết bơi."
"Để tôi đi gọi người nhé!"
Tô Liễu Nhi quay người chạy biến.
Cố Phương Hưu: "..."
Khúc sông này anh đã lội xuống mấy lần rồi, nước không sâu.
Cũng chẳng cần vội.
Anh nói vọng xuống người dưới sông: "Cô đứng dậy đi."
"Chân em bị kẹt rồi, không đứng dậy được."
Câu nói kiểu này, Cố Phương Hưu đã nghe đến lần thứ tư rồi!
Nếu anh mà tin thì đúng là bài học nhớ đời vẫn chưa đủ sâu sắc.
Anh tháo chiếc gùi sau lưng xuống, đẩy ra phía trước rồi lội xuống sông.