“Ổn, ổn cả.” Bà Thời niềm nở tiếp đón: “Tiểu La, muộn thế này rồi, sao các cháu lại ghé qua?”
La Hi dẫn La Lệ vào nhà, rồi lấy ra một cuốn sổ nhỏ màu nâu đỏ từ trong cặp sách, đưa cho bà Thời: “Đây, đây là giấy chứng nhận nhận nuôi Ninh Ninh, đã hoàn tất mọi thủ tục. Hộ khẩu cũng đã đăng ký dưới tên bà rồi, từ nay về sau, Ninh Ninh chính thức là cháu gái hợp pháp của bà!”
Bà Thời xoa xoa chiếc tạp dề, vẻ mặt rạng rỡ nhận lấy giấy tờ: “Xong xuôi rồi sao? Thật là một tin mừng!”
Khương Di đứng hình, vội vàng tiến đến bên cạnh bà Thời, chăm chú nhìn vào giấy chứng nhận trên tay bà.
[Người giám hộ hợp pháp: Thời Mỹ Quyên.]
[Người được giám hộ: Thời Ninh.]
Cổ họng Khương Di nghẹn lại.
Thời Ninh không phải là cháu ruột của bà Thời sao? Vậy hóa ra hai người họ chỉ là những người xa lạ không hề có quan hệ huyết thống?
Cảm giác như có vật gì đó mắc kẹt, hơi thở của cô trở nên khó khăn.
Cô đã từng nghĩ rằng, chính vì là máu mủ ruột rà nên bà Thời mới hết lòng yêu thương Thời Ninh, không ngại gánh khoản nợ lãi cắt cổ để chạy chữa bệnh tật cho cô bé… nhưng sự thật lại hoàn toàn khác biệt.
***
Tối hôm đó, qua lời kể của La Hi và La Lệ, Khương Di đã nắm được quá khứ của bà Thời và Thời Ninh.
Khu vực mười ba trước đây là một quốc gia nhỏ mang tên Xăng Phúc, nằm sát cạnh Liên bang Kenny. Một năm trước, Liên bang Kenny lấy cớ Xăng Phúc tàng trữ vũ khí sinh học để phát động tấn công. Chồng, con trai, con dâu và cháu gái của bà Thời đều nhập ngũ, và cuối cùng tất cả đều hy sinh trên chiến trường.
Cuộc chiến kéo dài vài tháng, Xăng Phúc thất bại, đổi tên thành Quận Mười Ba và bị sáp nhập vào Liên bang Kenny. Giữa đống đổ nát hoang tàn sau chiến tranh, bà Thời đã nhặt được Thời Ninh đang bơ vơ không nơi nương tựa. Lúc đó, Thời Ninh bị chấn thương nặng ở đầu dẫn đến mất trí nhớ, bà Thời liền nhận cô bé làm cháu gái nuôi và nhờ La Hi hỗ trợ hoàn tất thủ tục pháp lý.
Đây là một câu chuyện hết sức giản dị: hai tâm hồn đã mất đi tất cả vì chiến tranh đã tìm thấy nhau, cùng nhau vun đắp một mái ấm mới.
Thời Ninh quả thực không phải máu mủ ruột thịt của bà Thời, nhưng cô bé lại là tia hy vọng duy nhất giúp một bà lão đơn chiếc sau chiến tranh có lý do để tiếp tục sống.
...
Đêm đó, sau khi La Hi và La Lệ rời đi, bà Thời bê chiếc tivi cũ ra: “Đây là cái đồ Tiểu La không dùng nữa, bà xin về, dùng vẫn rất tốt! Sau này bà không có nhà, Ninh Ninh ở một mình cũng đỡ buồn chán.”
Bà Thời không biết cách vận hành tivi, Khương Di cũng vậy, may mắn là La Hi đã để lại cả cuốn hướng dẫn sử dụng. Khương Di loay hoay đối chiếu hướng dẫn mới bật được màn hình.
Bà Thời nhìn những hình ảnh hiện lên, đôi mắt híp lại thành hai vầng trăng khuyết rạng rỡ trên nền trời đêm.
“Đợi bà tìm được việc, nhất định sẽ gom đủ bảy mươi vạn Tiền Liên bang để mua thuốc gen! Rồi sẽ thanh toán hết nợ lãi, lúc đó sẽ cho Ninh Ninh đi học, được không?” Ánh mắt bà lão sáng ngời, mỉm cười tận hưởng viễn cảnh tương lai tươi đẹp.
Khương Di dường như bị sự ấm áp của bà Thời lan tỏa, khóe môi cô bất giác cong lên.
“Được ạ.” Cô mỉm cười đáp lại bà Thời.
Một bà lão ngoài bảy mươi phải nỗ lực đến mức nào để có thể kiếm đủ bảy mươi vạn Tiền Liên bang chỉ trong vòng một năm?
Khương Di không thể nào biết được.
Nhưng cô tuyệt đối không muốn làm tan vỡ giấc mộng tươi đẹp của người phụ nữ này.
Đúng lúc này, bộ phim truyền hình trên màn hình vừa kết thúc, tự động chuyển sang đoạn quảng cáo ngắt quãng. Logo khổng lồ của Công ty Ma Phương đập thẳng vào mắt người xem—
“Xin chúc mừng Người chơi Ẩn Danh đã tiêu diệt thành công Nhện Xanh Cấp C, trở thành nhà vô địch của Vết nứt số 107! Để khích lệ những Người chơi xuất sắc, Công ty chúng tôi xin gửi tặng phần thưởng trị giá 100 vạn Tiền Liên bang!”