Dùng Sắc Gây Tội

Chương 32

Trước Sau

break

Lâm Sương túm chặt cổ váy trước ngực, đôi mắt mơ màng, gương mặt xinh đẹp vẫn còn đỏ ửng. Cô tựa vào lồng ngực vững chãi của người đàn ông, yếu mềm như một nhành lan: “Điện thoại anh sáng đèn nãy giờ rồi, chắc công ty có việc gấp hả?”

Cô e thẹn liếc nhìn về phía nhà vệ sinh: “Hay anh vào xử lý công việc trước đi, tiện thể...” Ngón trỏ cô mơn trớn trên ngực anh ta, dịu dàng tiếp lời: “Thay bộ đồ này ra luôn nhé... để em cũng chuẩn bị một chút.”

“Được.” Người đàn ông đầy vẻ luyến tiếc, nhíu mày cầm lấy điện thoại.

Lâm Sương tựa người vào đầu giường, vuốt lại mái tóc dài, mỉm cười nhìn anh ta bước vào trong.

Ngay sau đó, từ nhà vệ sinh phát ra giọng nói đầy bực dọc: “Alo...”

Cô lập tức đứng dậy, chỉnh đốn lại chiếc váy dài, ném sợi dây chuyền ngọc trai xuống giường rồi xách đôi giày cao gót bước thẳng ra khỏi phòng.

Ghé vào cửa hàng tiện lợi dưới sảnh khách sạn, Lâm Sương mua một chai nước súc miệng, uống ừng ực nửa chai để tẩy sạch cảm giác nhớp nháp còn sót lại. Vừa lên taxi, người đàn ông kia đã gọi tới.

“Cục cưng, em đâu rồi?”

“Quên chưa bảo anh, tôi đang trên đường về nhà.” Cô khẽ cười: “Cảm ơn vì buổi chiêu đãi hôm nay.”

Đầu dây bên kia sững sờ, giọng cao vút lên: “Cô nói thế là ý gì?”

“Điện thoại anh reo từ lúc xem phim cho tới tận lúc lên giường. Một ngày lễ đẹp thế này, chắc chắn có người cần anh hơn tôi đấy.” Cô nhẹ giọng mỉa mai: “Giờ anh đi ngay thì vẫn kịp tăng hai. Sợi dây chuyền ngọc trai đắt đỏ kia, người nhận được chắc chắn sẽ vui lắm.”

“Cô chơi tôi đấy à?” Giọng anh ta bắt đầu hổn hển vì giận.

Cô thản nhiên đáp: “Quý ngài nói gì vậy? Tôi đã rất nghiêm túc khi tán tỉnh anh, phối hợp nhịp nhàng, thậm chí còn mặc bộ váy mình thích nhất vì kỳ vọng vào hôm nay mà.”

“Chỉ là bỗng dưng tôi mất hứng thôi.” Cô chống cằm nhìn ra cửa sổ: “Anh vừa giàu vừa đẹp trai, kỹ thuật hôn cũng khá, chắc nhiều phụ nữ sẵn lòng quỳ dưới chân anh lắm. Cái người gọi cháy máy cho anh chắc chắn là yêu anh thật lòng, tốt hơn kẻ chỉ ham sắc như tôi nhiều. Anh nên biết trân trọng người ta.”

Người đàn ông vốn luôn tự phụ là kẻ phong lưu giữa chốn hồng trần, giờ lại tức đến méo mặt giữa căn phòng khách sạn.

“Tôi chẳng định làm người tốt đâu, nhưng tự dưng lương tâm trỗi dậy thôi. Đôi bên gặp dịp thì chơi, anh hiểu mà. Nếu thấy bị tổn thương thì cứ ra giá, tôi sẽ bồi thường thiệt hại cho.”

“À, khuyên thật lòng, nếu rảnh anh nên đi spa chăm sóc da toàn thân đi, nhớ đắp thêm mặt nạ bùn núi lửa nhé.”

Lâm Sương sảng khoái cúp máy rồi gọi cho Miêu Thái.

Miêu Thái đang đi chơi với Triệu Phong, nghe chuyện xong thì không khỏi kinh ngạc.

“Liệu có làm khó cho Triệu Phong không?”

Triệu Phong vốn là tay lõi đời, nghe vậy chỉ cười lớn rồi cầm máy bạn gái: “Không sao, nắm được thóp của loại quan hệ bất chính này, anh còn thấy hời ấy chứ.”

Lâm Sương “hừ” một tiếng rồi tắt máy.

Điện thoại báo có tin nhắn WeChat từ La Vy, dài dằng dặc như viết văn tế, giải thích về chuyện ở rạp phim.

[Người đàn ông hôm nay là đồng nghiệp do sếp mình giới thiệu. Tụi mình mới tìm hiểu thôi, anh ấy hẹn mình đi xem phim.]

[Mình biết cậu định nói gì, về thầy Chu... thật sự mình có cảm tình và đã cố tìm cơ hội tiếp cận. Nhưng mấy hôm trước, anh ấy kể về hoàn cảnh gia đình, mồ côi cả cha lẫn mẹ, chỉ còn bà nội. Mình hơi sốc vì không nghĩ anh ấy lại cô đơn thế. Bố mẹ mình biết chuyện cũng phản đối kịch liệt.]

[Nhà mình còn anh trai, bố mẹ thì già yếu, bận chăm cháu nội. Sau này mình sinh con, ông bà chẳng giúp được gì, mình thì không thể nghỉ việc ở nhà làm nội trợ. Đó là vấn đề rất lớn.]

[Dù là giáo viên nhưng anh ấy vẫn chưa có nhà. Mình không ngại cùng anh ấy cố gắng, nhưng chuyện cưới xin, sính lễ, vàng bạc... cũng cần nhiều tiền lắm. Đời người con gái chỉ có một lần, mình không muốn làm đại cho xong.]

[Huống hồ thầy Chu cũng chẳng mặn mà gì với mình. Qua thái độ của anh ấy, mình thấy anh ấy chỉ coi mình là bạn bình thường. Anh ấy tốt thật, giúp mình rất nhiều, nhưng mình nghĩ kỹ rồi, không muốn lãng phí thời gian nữa.]

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc