Đúng ngày đó, học sinh bắt đầu rục rịch trở lại trường. Một nửa là học sinh nội trú lỉnh kỉnh hành lý về ký túc xá, nửa còn lại là học sinh từ các quận huyện lân cận đổ về. Đa số các em đều có phụ huynh đi cùng, thậm chí có cả gia đình đi theo để lo liệu việc ăn ở cho con cái.
Lâm Sương tự thiết kế áp phích bằng phần mềm chuyên dụng, phong cách đơn giản và bắt mắt. Dạo gần đây cô đang chạy chương trình khuyến mãi nạp thẻ: nạp một trăm tặng mười tệ, nạp hai trăm tặng hai mươi lăm tệ, các mức sau cũng tăng dần theo tỷ lệ đó. Đặc biệt, khách hàng đến quán vào ngày sinh nhật sẽ được miễn phí hoàn toàn đơn hàng.
Món rẻ nhất là trà chanh chỉ bốn tệ một ly, vừa giải khát vừa tốt cho sức khỏe. Thú vị hơn, khách mua trà sữa còn được tặng kèm đề thi thử.
Cụm từ “Đề thi thử đại học” xem ra còn có sức hút hơn cả hai chữ “Miễn phí”. Thú thật, đây là lần đầu tiên cô thấy các bậc phụ huynh hào hứng mua trà sữa cho con đến vậy, và cũng là lần đầu thấy đám học sinh cầm ly trà sữa trên tay với vẻ mặt dở khóc dở cười.
“Chủ quán ơi,” một vị phụ huynh chen chân vào, “Đây là đề Tiếng Anh, cô có thể cho tôi xin thêm mấy đề môn khác, mỗi môn một tờ được không?”
Lâm Sương mỉm cười đáp: “Dạ bác thông cảm, mỗi ngày quán cháu chỉ có số lượng đề giới hạn, tặng hết là phải đợi hôm sau ạ. Nhưng hoạt động này kéo dài tận một tháng, sẽ có đủ bộ các môn và cả quà tặng dụng cụ học tập nữa.”
Đây chẳng lẽ là chiêu trò “Tiếp thị đói khát” trong truyền thuyết sao?
“Trà sữa với đề thi, sao hai thứ này lại đi đôi được với nhau nhỉ?”
“Đề năm nay nhìn qua thấy cũng dễ, không khó lắm đâu. Mày xem mấy câu nâng cao này này, toàn kiến thức học kỳ trước thôi.”
“Trân châu nổ ở đây ngon thật đấy.”
“Mẹ kiếp, đề dễ thế này mà sao lần thi trước mình lại làm hỏng cơ chứ?”
“Chị chủ quán xinh quá, nhìn cứ như minh tinh ấy nhỉ?”
Trời nắng gắt nên khách vào quán rất đông. Những khách quen từ ngày đầu khai trương vẫn đều đặn ghé ủng hộ. Sắp tròn một tháng mở quán, đây là lần đầu tiên nhóm của Lâm Sương phải làm việc với cường độ cao như vậy.
Sau hai ngày tập trung, khối 12 chính thức vào học. Nhờ ưu điểm ngon, rẻ, chị chủ đẹp hút hồn lại thêm quà tặng đề thi độc đáo, quán trà sữa nhanh chóng nổi đình đám khắp trường.
Học sinh lớp 12 vốn chẳng thiếu đề, nhưng ai cũng muốn đến đây lấy cho bằng được, như một cách tìm niềm vui trong áp lực thi cử. Hình như mỗi ly trà sữa kèm đề thi ấy đều mang một “hương vị” rất riêng.
Đến cả quán trà sữa còn tặng đề cổ vũ, thì chẳng có lý do gì để các em không nỗ lực hơn.
Mấy ngày nay Chu Chính bận tối mắt với công tác khai giảng, cứ chạy đi chạy lại giữa lớp học và ký túc xá. Mãi đến chập tối, khi giờ tự học bắt đầu, anh mới ghé qua quán xem tình hình. Nhân viên đã về hết, chỉ còn Lâm Sương đang dọn dẹp để chuẩn bị đóng cửa.
“Sao rồi, có làm xuể không?”
Lâm Sương gom chỗ nguyên liệu thừa mang đi đổ rồi quay lại rửa dụng cụ: “Cũng ổn anh ạ, đông hơn hẳn lúc bán thử.”
Cô tựa lưng vào bồn rửa với dáng vẻ thoải mái: “Cũng nhờ thầy Chu giúp đỡ, tôi không ngờ mấy bộ đề đó lại hiệu quả đến thế.”
“Cô khách sáo quá.”
Lâm Sương vào trong thay bộ váy nhung mang hơi hướng cổ điển. Cô dùng khăn lụa màu vàng gừng buộc gọn mái tóc dài, màu môi rạng rỡ, đôi mắt long lanh đầy sức sống: “Hay là để tôi mời thầy Chu một bữa để cảm ơn nhé?”
“Thầy Chu có rảnh không? Rủ cả La Vy nữa, chúng ta cùng ngồi trò chuyện.”
Tuần này La Vy bận họp trên thành phố, cũng có ý định hẹn Lâm Sương đi ăn và nhắn thêm: “Hay tuần sau hẹn cả thầy Chu đi cùng? Không biết anh ấy có rảnh không? Nhờ anh ấy dẫn chúng mình đi thăm lại trường cũ, cũng nhiều năm rồi chưa về.”
Chu Chính nhìn cô, đút tay vào túi quần, khẽ do dự: “Để khi khác nhé, chắc chắn sẽ có dịp.”
Cô mỉm cười: “Vâng, được ạ.”
“Muộn thế này rồi, cô về bằng gì?” Chu Chính hỏi, “Để tôi... đưa cô về nhé?”