Dùng Sắc Gây Tội

Chương 26

Trước Sau

break

"Năm chúng ta thi đại học, có một thủ khoa môn Toán điểm tuyệt đối cũng vào Sư phạm Lâm Giang. Năm đó đề khó dã man, cả tỉnh chỉ vài người được điểm tối đa, trường mình duy nhất có một người." La Vy lục lại ký ức: "Tên người đó hình như rất dễ nhớ, ừm... cũng họ Chu thì phải."

Cô tròn mắt, bất chợt nhảy dựng lên: "Trời đất! Đừng nói người đó chính là anh nhé! Thủ khoa môn Toán năm ấy!"

Chu Chính cảm thấy khoảnh khắc này còn ngượng ngùng hơn cả lúc trường dán bảng vàng hay lúc hàng xóm khua chiêng gõ trống chúc mừng năm xưa.

Ở Trường Bắc Tuyền, hằng năm sau khi có kết quả thi đại học, bảng tin trước cổng luôn dán kín danh sách: tỷ lệ đỗ đạt, thủ khoa các khối, danh sách vào trường chuyên, lớp chọn, và cả thủ khoa từng môn. Chữ đỏ nền vàng nổi bần bật để phô trương thành tích.

Chu Chính bất đắc dĩ thừa nhận: "Là tôi..."

"Không ngờ anh lại chọn về trường dạy Toán đấy?" Mắt La Vy sáng rực: "Thầy Chu, anh quay lại là để 'gieo rắc nỗi sầu' môn Toán cho đàn em đúng không?"

Chu Chính bị hỏi đến mức nghẹn lời, chỉ biết đứng dậy chào tạm biệt.

"Lâm Sương, Lâm Sương ơi!" La Vy gọi với theo: "Thầy Chu là thủ khoa Toán khóa mình đấy!"

"Mình nghe rồi." Lâm Sương quay người lại, lặng lẽ rửa ly trong bồn nước rồi khẽ thở dài. Năm đó, cô chỉ lẹt đẹt được hơn bảy mươi điểm Toán. Nhưng vốn dĩ thành tích của cô chưa bao giờ tốt, đỗ được đại học đã là một sự kỳ tích rồi.

Chu Chính lấy cớ rời đi. La Vy vẫn chưa hết phấn khích, cô thoải mái hỏi: "Thầy Chu ơi, anh cho tôi xin Wechat nhé? Có gì sau này tiện liên lạc."

Anh hơi khựng lại nhưng rồi cũng lấy điện thoại ra: "Được thôi."

Hai người trao đổi phương thức liên lạc ngay trước mặt Lâm Sương. Sau khi Chu Chính đi khỏi, La Vy cũng xin phép ra về.

Mười một giờ rưỡi đêm, trước khi đi ngủ, Lâm Sương nhận được hai tin nhắn.

Một tin từ "anh chàng áo Polo": [Sương Sương, em ngủ chưa?]

Dạo này tin nhắn của anh ta dày đặc đến mức nhạt nhẽo. Thái độ của Lâm Sương vẫn cứ lửng lơ, khiến anh ta chẳng biết đường nào mà lần. Bây giờ cô cũng chẳng buồn để tâm, trực tiếp phớt lờ.

Tin nhắn còn lại là của La Vy.

[Lâm Sương ơi, cậu có biết thầy Chu có bạn gái chưa không?]

Kèm theo đó là một biểu tượng ngại ngùng.

Lâm Sương trả lời: [Mình không rõ lắm, hay để mình hỏi giúp cậu nhé?]

Mười phút sau, La Vy gửi lại một sticker mặt cười: [Hi hi, không cần đâu, mình vừa hỏi thẳng anh ấy rồi, anh ấy bảo vẫn đang độc thân.]

Mấy ngày đầu tán gẫu, La Vy thi thoảng lại bóng gió hỏi Lâm Sương về Chu Chính, từ hoàn cảnh gia đình đến chuyện đời tư của anh.

So về tuổi tác, La Vy lớn hơn Lâm Sương một chút. Cô tự nhận hai năm qua mình cũng tích cực xem mắt, nhưng vì công việc ở thị trấn tất bật, tăng ca như cơm bữa, vòng bạn bè lại hẹp nên chuyện chồng con cứ thế lỡ dở, ngoảnh đi ngoảnh lại đã trôi qua vài năm.

Ở một thành phố nhỏ như Bắc Tuyền, tuổi hai mươi sáu chính là ngưỡng cửa nhạy cảm cho chuyện yêu đương và hôn nhân của phụ nữ.

Dạo này phía cô của Lâm Sương khá yên tĩnh. Thấy cháu gái quyết tâm mở quán trà sữa, bà cũng không giục giã chuyện khác nữa, dù sao đó cũng là công việc đàng hoàng. Với nhan sắc của Lâm Sương, muốn tìm một người tương xứng vốn chẳng khó gì.

Lâm Sương cũng không nói nhiều, chỉ đáp lại La Vy một câu:

[Mình cảm thấy anh ấy là người tử tế, còn những chuyện khác thì không rõ lắm.]

Màn hình điện thoại chợt sáng lên cuộc gọi tới của "anh chàng Polo". Lâm Sương bắt máy, giọng nói dịu dàng như nước: "Quán bận quá nên em không để ý điện thoại, xin lỗi nhé. Anh xong việc chưa?"

"Bận đến mấy cũng phải dành chút thời gian để nhớ anh chứ." Người đàn ông than thở đầy vẻ hờn dỗi: "Em có thích hoa anh tặng không?"

Anh ta đặt hoa ở một tiệm tại Bắc Tuyền, sáng nào cũng gửi đến quán trà sữa một bó. Hôm nay là cẩm tú cầu xanh biển phối cùng cát tường gợn sóng và hồng núi tuyết, trông rất sang trọng.

"Thích lắm ạ."

"Khi nào rảnh anh sẽ qua Bắc Tuyền thăm em."

"Giám đốc Tả bận trăm công nghìn việc, lịch trình chắc phải kín đến tận sang năm rồi ấy chứ?" Lâm Sương cười nũng nịu, đưa mắt nhìn đôi giày cao gót tinh xảo dưới chân.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc