Dùng Sắc Gây Tội

Chương 23

Trước Sau

break
Chu Tuyết thấy hơi rùng mình, bĩu môi một cái.

Đến khi Chu Chính xuất hiện, Lâm Sương đã cúp máy. Cô đang thu dọn bát đũa trên bàn để mang trả cho tiệm bún cách đó vài mét.

Bấy giờ là ba giờ chiều, Chu Chính nhìn tô bún trên tay cô rồi nhìn sang mặt cô, vẻ mặt đầy ngạc nhiên.

“Giờ này mới ăn trưa sao?”

“Anh về rồi à?”

“Tôi đi tập huấn ở thành phố hai tuần, vừa về đến nơi.” Anh giải thích, rồi lại nhìn cô bằng ánh mắt nghiêm nghị: “Ăn uống thất thường thế này dễ đau dạ dày lắm.”

Lâm Sương cười xòa: “Tôi biết rồi mà.”

“Anh ơi!” Chu Tuyết từ trong quán ló đầu ra gọi.

Lâm Sương quay sang: “Em gái anh à?”

Chu Chính gật đầu: “Em họ tôi, đang học đại học ở trên thành phố, về nghỉ hè.”

“Vậy hai người cứ tự nhiên nhé.”

Cô bước ra ngoài, đứng nói chuyện vài câu với chủ tiệm bún rồi quay lại quán, lúc này Chu Chính và Chu Tuyết đã đi rồi.

“Chị chủ ơi.” Nana chỉ tay vào món đồ trên quầy: “Lúc nãy thầy Chu gửi cái này cho chị, thầy bảo đi công tác thấy hay hay nên mua về tặng chị chơi.”

Đó là một chú mèo thần tài mập mạp, màu trắng hồng rất hợp với tông màu của quán. Chú mèo ngồi khoanh chân, một tay đưa ra phía trước, hai chân tạo thành một vòng tròn nhỏ. Lâm Sương ngắm nghía một hồi rồi lấy một chiếc ống hút hình trái tim đủ màu nhét vào tay nó, trông chú mèo bỗng chốc biến thành một “hiệp sĩ” tí hon đang cầm kiếm.

“Dễ thương thật đấy.” Cô nhẹ nhàng chạm vào tai mèo.

Nhiều năm trước, mỗi khi từ trường về nhà, Chu Chính và Chu Tuyết phải bắt xe buýt ra bến rồi mới lên xe khách. Thôn Hạ Đường hẻo lánh nên xe khách chỉ dừng ở thôn bên cạnh, hai anh em phải đi bộ thêm nửa tiếng mới về đến nhà.

Dạo gần đây taxi và xe công nghệ phổ biến hơn, ở quê cũng có nhiều dịch vụ xe ghép đưa đón tận nơi, tiện lợi hơn hẳn.

Hôm nay vì Thuận Tử bận việc nên Chu Chính phải gọi một xe khác.

Trong lúc chờ đón thêm khách, hai anh em ngồi ở băng ghế sau, giữa họ là đống hành lý và sách vở.

Sau vài câu xã giao ban đầu, xe bắt đầu lăn bánh, không gian trở nên im lặng. Chu Tuyết thấy anh trai mình cứ tựa đầu vào cửa kính nhìn ra ngoài một hồi lâu, sau đó mới lấy điện thoại ra trả lời tin nhắn.

Cô vốn tinh mắt, thấy Chu Chính nhắn tin xong vẫn không thoát Wechat. Cô lén nhìn sang, thấy ngón tay anh dừng lại ở một khung chat nhưng giao diện bên trong lại trống trơn.

Có lẽ anh đã xóa sạch lịch sử trò chuyện, hoặc vốn dĩ hai người chưa từng nhắn tin cho nhau.

Anh gõ một dòng chữ rồi lại xóa, thoát ra rồi lại vào lại, cứ lặp đi lặp lại như thế khiến Chu Tuyết nhìn mà cũng thấy sốt ruột thay.

Cuối cùng, Chu Chính nhấn vào ảnh đại diện của người đó, lặng lẽ ngắm nhìn một lúc.

Chu Tuyết bất thình lình ghé sát lại, đập vào mắt cô là hình ảnh một cô gái có màu tóc rực rỡ – chính là chị chủ quán trà sữa lúc nãy.

Vừa rồi, anh còn tặng quà cho quán đó, một món quà mà ngay cả cô là em gái cũng không hề hay biết.

Dù có ngốc đến mấy Chu Tuyết cũng lờ mờ đoán ra, cô gái ở quán trà sữa kia có vị trí rất đặc biệt trong lòng anh họ mình.

Chu Chính giật mình vì sự đường đột của em gái, chiếc điện thoại rơi bộp xuống sàn xe.

“Anh, ai đây ạ?”

“Một người bạn thôi.” Chu Chính bình thản đáp.

“Bạn gì mà bí mật thế, cho em xem chút đi...”

“Chỉ là bạn bình thường thôi.”

“Em không tin đâu!” Cô rướn người định giật lấy điện thoại của anh, nũng nịu: “Anh, cho em xem một tí thôi mà.”

Vì trên xe còn có người lạ, Chu Chính giữ chặt điện thoại rồi đẩy vai em gái ra: “Đừng nghịch nữa.”

Có lẽ vì bối rối nên anh không kiểm soát được lực tay, giọng điệu cũng hơi gắt: “Thắt dây an toàn vào, ngồi cho tử tế.”

Chu Tuyết bị đau, nhíu mày hít một hơi rồi ấm ức buông tay. Sắc mặt cô thay đổi hẳn, lòng trĩu nặng buồn bực, cô lẳng lặng ngồi im về chỗ cũ.

Chu Tuyết kém Chu Chính sáu tuổi, từ nhỏ đã như cái đuôi bám theo anh. Chu Chính thậm chí còn từng là giáo viên chủ nhiệm của cô. Mối quan hệ giữa hai người vốn rất tốt, vừa là anh em, vừa là thầy trò, lại như bạn thân, chẳng mấy khi giấu nhau điều gì.
 
Vậy mà bây giờ, anh lại làm cô đau, lại gắt gỏng với cô chỉ vì một tấm hình.

Khi xuống xe ở đầu thôn, nhìn vẻ mặt buồn thiu của em gái, Chu Chính nhận ra mình vừa quá lời: “Lúc nãy anh làm em đau à? Cho anh xin lỗi nhé, anh không cố ý đâu.”

Chu Tuyết bỗng buông một câu không đầu không cuối: “Người ta có bạn trai rồi, lúc nãy ở quán em nghe thấy cô ấy gọi điện tình tứ lắm.”

Cô còn bồi thêm một câu đầy vẻ định kiến: “Hóa ra anh thích kiểu con gái như vậy sao? Trang điểm thì đậm, ăn mặc thì hở hang, trông cứ tầm thường thế nào ấy.”

Nói xong, cô chạy biến về nhà.

Chu Chính nhìn theo bóng dáng em họ, đôi lông mày khẽ nhíu lại. Anh đưa tay day day thái dương, thở hắt ra một tiếng dài.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc