Dùng Sắc Gây Tội

Chương 14

Trước Sau

break
Chu Phong là con trai chú hai của Chu Chính, cũng là em họ Chu Phong, hiện đang theo học lớp 9 tại trường Trung học Cơ sở trực thuộc cấp ba Bắc Tuyền. Nhân lúc cậu em vừa thi chuyển cấp xong và được nghỉ xả hơi, Chu Chính cũng muốn về quê thăm bà nội nên gọi điện cho Thuận Tử: “Thuận à, hôm nay xe cậu còn chỗ không? Tôi với nhóc Phong định về thôn một chuyến.”

Thuận Tử vốn là người cùng làng, tốt nghiệp trung cấp xong thì bôn ba làm thuê, sau này dành dụm mua được chiếc ô tô cũ để chạy taxi. Anh xởi lởi đáp: “Còn chỗ đấy, chiều tôi qua đón hai anh em.”

“Được, vậy phiền cậu.”

Sắp xếp hành lý xong xuôi, hai anh em rủ nhau đi ăn trưa rồi ghé tiệm cắt tóc. Lúc đi ngang qua cửa hàng điện thoại, Chu Phong khoác vai anh họ nài nỉ: “Anh Chính, nếu em đỗ vào Bắc Tuyền, anh thưởng cho em cái điện thoại mới nhé?”

Số là năm ngoái, chị ruột của Chu Phong là Chu Tuyết đỗ đại học dưới thành phố Uyển, được Chu Chính tặng cho chiếc điện thoại đời mới nhất làm Chu Phong thèm thuồng mãi. Giờ sắp lên cấp ba, cậu chàng cũng muốn được lên đời máy mới.

Chu Chính thản nhiên dội gáo nước lạnh: “Trường học cấm dùng điện thoại. Nếu anh mà làm chủ nhiệm lớp em, thứ đầu tiên anh tịch thu chính là cái điện thoại đấy.”

“Anh, năm sau anh dạy lớp mười thật à?”

“Lớp mười hai.”

“Thế thì lo gì! Anh cứ mua cho em đi, em giấu kỹ là được mà.”

Chu Chính thủng thỉnh đáp: “Anh có thể đi tố cáo em với giáo viên chủ nhiệm.”

Chu Phong nghe xong chỉ biết kêu trời.

Buổi chiều, Thuận Tử đánh xe qua đón, cả nhóm chất đống hành lý, chăn màn của Chu Phong lên xe rồi khởi hành về thôn Hạ Đường.

Ngôi làng nằm nép mình trong một thung lũng tuyệt đẹp ngay sát đỉnh Liên Hoa. Nơi này mạch nước ngầm dồi dào, ao hồ san sát, người dân trồng rất nhiều sen nên mới có cái tên Hạ Đường.

Biết cháu gọi điện báo trước, bà nội Chu Chính đã ra tận cổng thôn đứng ngóng từ sớm. Thấy xe Thuận Tử trờ tới, cụ cười hớ hở, hết xoa đầu Chu Phong lại nắm tay Chu Chính, mắt cười tít lại: “Về rồi đấy à? Cơm nước trong bếp chín cả rồi, chỉ đợi hai đứa thôi.”

Bà cụ năm nay đã ngoài bảy mươi, trộm vía vẫn còn minh mẫn khỏe mạnh, chỉ mỗi tội răng yếu nên chẳng nhai được đồ cứng.

“Thuận ơi, vào nhà làm bát cơm đã cháu.”

“Thôi nội ạ, cháu phải tranh thủ quay lại thành phố chạy thêm chuyến nữa. Để dịp khác cháu sang ăn sau.” Thuận Tử giúp dỡ hành lý xuống xong là lên xe, đạp ga phóng đi mất hút.

Nghe tiếng động, bố mẹ Chu Phong cũng bước ra. Chú hai vỗ vai con trai hỏi han: “Thế nào nhóc, nhắm có đỗ được Bắc Tuyền không?”

“Cấp ba Bắc Tuyền thì có gì khó đâu bố.” Chu Phong vốn học lực cũng khá, lại được Chu Chính kèm cặp thêm nên đầy vẻ tự tin. Vừa thoát khỏi bàn tay của bố, cậu chàng đã tót ngay vào nhà, phi thẳng về phòng mình.

Chú hai quay sang gọi Chu Chính: “Chính ơi, vào đây, vào đây uống chén trà với chú đã.”

“Dạ thôi.” Chu Chính vừa đẩy hành lý về phía nhà mình vừa ôn tồn bảo: “Chú để con mang đồ về nhà sắp xếp trước đã, xong xuôi con sang ngay ạ.”

Nhà Chu Chính và nhà chú hai nằm sát vách nhau, đều là kiểu nhà vườn bình thường ở quê. Nhà Chu Phong là căn nhà ba tầng khang trang xây từ mấy năm trước, tường gạch mái ngói chỉn chu, có cả sân thượng, thuộc diện khá giả trong thôn. Còn nhà Chu Chính là căn nhà gạch hai tầng có từ thời bố mẹ anh còn sống, dầm mưa dãi nắng bao năm nên đã nhuốm màu thời gian. Hồi bố mẹ mất đột ngột, căn nhà vẫn còn dang dở, anh chỉ kịp sửa sang lại vẻ ngoài. Mãi đến khi tốt nghiệp đại học, có đồng ra đồng vào, Chu Chính mới tân trang lại toàn bộ từ mái lợp đến sơn tường cho tươm tất.

Tầng trệt gồm bếp, kho và hai phòng lớn. Ngày trước ông bà sống cùng bố mẹ anh, sau này ông mất vì bạo bệnh, bà nội ở một phòng, còn Chu Chính chuyển lên tầng trên. Nhà ở quê lúc nào cũng rộng rãi, phòng anh chẳng bày biện gì nhiều, chỉ có vài món nội thất đơn giản.

Bữa tối ăn bên nhà chú hai, Chu Tuyết gọi điện về chung vui cùng cả nhà. Cô báo hè này sẽ ở lại thành phố làm thêm, vài ngày nữa mới về. Chu Tuyết líu lo hết chuyện với bố mẹ lại đến em trai, rồi cuối cùng là tỉ tê với Chu Chính về chuyện học hành, cuộc sống đại học. Từ nhỏ hai anh em đã rất thân nhau, Chu Chính đối với cô vừa là anh, vừa là người thầy, người bạn lớn. Hai anh em mải miết chuyện trò cho đến khi tàn bữa cơm.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc