Dựa Vào Túi Gấm Rách Bé Con Buôn Bán Xuyên Hai Giới

Chương 5: Tới thế giới hiện đại

Trước Sau

break


Nha Nha cảm thấy mình như một đóa bồ công anh nhỏ bé, cứ bị gió thổi tung lên, bay lượn trôi dạt vô định.

Cuối cùng "bộp" một tiếng, cô bé rơi phịch xuống một nền đất cứng ngắc, cùi chỏ còn bị va đập đau điếng, cơn đau kéo tuột ý thức đang phiêu diêu của cô bé trở về hiện thực.

Đập vào mắt cô bé lúc này không phải là bầu trời xám xịt của thôn Hà Hoa, không phải là những cành khô nhăn nhúm của cây hòe già, cũng chẳng phải mái ngói thủng lỗ chỗ gió lùa của ngôi miếu Sơn thần, mà là một vùng ánh sáng rực rỡ đến chói cả mắt.

Hàng dài những chiếc đèn lồng màu đỏ vàng hồng được treo lủng lẳng trên các cột cao, sáng rực rỡ gấp cả trăm lần ngọn đèn dầu đốt mỗi dịp Tết ở trong thôn! Lại còn có cả những tấm bảng vuông vức lấp lánh ánh sáng chói lòa, nhấp nháy những hoa văn kỳ lạ mà cô bé chẳng thể nào nhận ra.

Ánh sáng chói lóa đến mức nước mắt cô bé trào ra giàn giụa.

Bên tai lại càng ồn ào đến phát hoảng, tiếng xe cộ chạy ầm ầm, tiếng người nói chuyện líu lo ồn ã, tiếng xèo xèo của dầu mỡ chiên xào, xen lẫn những tiếng va chạm leng keng hòa quyện vào nhau, còn ầm ĩ hơn cả tiếng động lúc sạt lở núi, đinh tai nhức óc khiến hai tai cô bé ù đi.

Nha Nha trợn đôi mắt tròn xoe, cái miệng nhỏ nhắn há hốc, mãi chẳng khép lại được. Cô bé sợ đến mức lông tơ dựng đứng cả lên, bàn tay nhỏ xíu siết chặt lấy chiếc túi vải trước ngực.

Đây rốt cuộc là nơi nào?

Người đi lại trên đường tấp nập, vô cùng đông đúc. Bọn họ mặc những bộ quần áo sặc sỡ đủ màu, chất vải nhìn trơn tuột, sờ vào chắc là mềm xốp lắm. Lại có những người khoác trên mình những chiếc áo to sụ đầy lông lá mềm mại, nhưng ai nấy đều vô cùng sạch sẽ.

Bọn họ bước đi thoăn thoắt, trên tay ai cũng cầm một thứ đồ vật mỏng dẹt, vuông vuông lại còn phát sáng lấp lánh. Thi thoảng, lại có vài người liếc nhìn Nha Nha, ánh mắt kỳ quái xen lẫn chút nghi hoặc.

Trên con đường rộng lớn kia, chốc chốc lại có người cưỡi những con thú sắt hai bánh lao vút đi, gầm rú inh ỏi. Khi sượt qua người, con thú sắt cuốn theo một luồng gió mạnh, thổi tung mớ tóc cháy nắng, khô vàng của Nha Nha, khiến cô bé hoảng hốt rụt vội người nấp vào phía sau một cái thùng sắt bốc mùi hôi rình bên đường.

Chiếc thùng sắt này đang hé mở một nửa, bên trong chất đống đủ thứ đồ lạ lẫm: Mấy mẩu giấy đủ màu sặc sỡ, mấy chiếc hộp hình trụ tròn, vô số thanh gỗ tí hon vót nhọn hoắt, cùng hàng tá thứ mà cô bé chẳng thể gọi tên. Một mùi ôi thiu ngai ngái xen lẫn chút vị mặn ngọt thoang thoảng bốc lên, xộc thẳng làm mũi cô bé cay xè. Cùng lúc ấy, lũ sâu đói trong bụng như bừng tỉnh giấc, chúng bắt đầu bò trườn cào xé, cắn rứt ruột gan điên cuồng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương