Dựa Vào Túi Gấm Rách Bé Con Buôn Bán Xuyên Hai Giới

Chương 22: Dì ơi, cha nương con không còn nữa

Trước Sau

break

Tay dì không ngừng, cười đáp: "Đâu có, tôi cũng muốn có một chiếc áo bông nhỏ thế này lắm chứ, thằng nhóc quỷ sứ ở nhà nghịch ngợm lắm. Đây là đứa nhỏ tôi thấy bên lề đường, có một mình nên gọi qua đây sưởi lửa cho ấm người, cô bé đáng yêu lắm."

Nha Nha ngồi bên cạnh lò gần nửa canh giờ, người thì ấm rồi, nhưng trong lòng lại lo lắng không yên, bàn tay nhỏ thỉnh thoảng lại sờ vào chiếc túi gấm trong vạt áo, chỉ sợ nó đột nhiên nóng lên, giống như lần nhặt móng giò trước đó, đột ngột đưa mình trở về.

Cô bé vẫn chưa tìm được đồ ăn có thể mang đi, cháo của dì ấm áp thật đấy, nhưng không thể nhét vào túi được, chỉ có thể chui hết vào bụng cô bé, đã lâu lắm rồi cô bé chưa được ăn no như vậy.

Cô bé càng sợ nếu mình đột nhiên biến mất, bị dì và những người khác coi là yêu quái, thì biết làm thế nào?

Cô bé không biết rằng thật ra mỗi lần cô bé đến địa giới này, túi gấm đều sẽ giúp cô bé hợp thức hóa sự hiện diện. Trong mắt người khác, cô bé không phải đột nhiên xuất hiện, mà là từ con hẻm bên cạnh đi ra, và cũng sẽ lặng lẽ đi bộ trở về.

Cô bé mân mê chiếc bát nhựa nhỏ không còn gì, giữa đôi mày đều là vẻ rối rắm, dáng người ngồi thẳng tắp, nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía ngã tư lúc mình mới đến, lộ ra vẻ muốn đi mà không dám đi.

Vừa vặn một đợt khách đã tản đi, dì nghỉ tay, lau mồ hôi trên trán, quay đầu liền thấy dáng vẻ này của Nha Nha, dì đưa tay xoa đầu cô bé: "Bé con, sao thế? Có phải muốn về rồi không?"

Nha Nha bị suy dinh dưỡng nên gầy gò nhỏ thó, nhìn còn nhỏ hơn tuổi thật khá nhiều, năm tuổi mà chỉ như đứa trẻ ba tuổi rưỡi ở đây, dáng người nhỏ nhắn ngồi ngay ngắn trên ghế đẩu, càng khiến người ta thêm yêu quý.

Dì tốt bụng, lại bồi thêm một câu: "Cháu nhỏ thế này, chợ sớm đông người, tự mình về dì cũng không yên tâm, cháu có nhớ số điện thoại của bố mẹ không, để dì gọi điện cho họ, bảo họ đến đón cháu."

Nha Nha chớp chớp mắt, điện thoại là cái gì? Cô bé biết mẹ là nương, vậy bố chắc chắn là có nghĩa là cha, cô bé đến cả dáng vẻ của cha nương cũng không nhớ rõ nữa rồi.

Ngẩn người một lúc, Nha Nha vẫn nhỏ giọng lên tiếng: "Dì ơi, cha nương con không còn nữa, con sống cùng Liễu bà bà trong thôn, bà ở nhà sức khỏe không được tốt..."

Dì vừa nghe thấy lời này, hận không thể tự vả cho mình một cái, sao lại nhắc đến chuyện này cơ chứ!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương