Dựa Vào Túi Gấm Rách Bé Con Buôn Bán Xuyên Hai Giới

Chương 19: Trời đất ơi, cô bé nhà ai mà lại trốn ở đây thế này?

Trước Sau

break

Nha Nha ngước mắt nhìn trời, phía chân trời mặt trời vừa mới ló rạng. Ở thôn cô bé là giờ Dậu trời sập tối, còn ở đây phỏng chừng là cuối giờ Dần đầu giờ Mão. Hóa ra nơi túi gấm đưa cô bé đến có thời gian trái ngược hoàn toàn với thôn Hà Hoa!

Một cơn gió thổi qua, Nha Nha rụt cổ lại, gió thổi vào mặt lạnh buốt khiến chóp mũi đỏ ửng. Trên mặt đất còn đọng một lớp sương trắng mờ, giẫm lên nghe sột soạt, dính một chút vào đôi giày vải thô nhỏ của cô bé.

Cô bé rụt rè né sang một bên, nấp sau một bệ đá đặt những chiếc sọt tre, mở to đôi mắt tròn xoe quan sát.

Người đi trên con đường này ai nấy đều khoác những chiếc áo bông dày cộp, cổ áo cài kín mít, tay chân bận rộn. Có người cúi người xếp rau trong sọt, còn có những quả tròn màu vàng óng chất đống như núi nhỏ, cô bé không gọi được tên, chỉ thấy nhìn thôi đã cảm thấy ngọt rồi.

Cách đó không xa, những lồng hấp chồng lên nhau thật cao, hơi nóng trắng xóa quyện với mùi thơm của bột mì bay lên, lượn lờ chui vào chiếc mũi nhỏ của Nha Nha.

Ông cụ trông lồng hấp cầm một chiếc kẹp lớn, khoảnh khắc mở nắp lồng ra, làn khói trắng "phù" một cái bốc lên khiến ông phải rụt tay lại. Bên trong là những chiếc màn thầu trắng tinh, béo tròn chen chúc nhau. Nha Nha nhìn mà nuốt nước miếng ừng ực, bàn tay nhỏ nắm lấy vạt áo vò thành những nếp gấp ẩm ướt.

Ở sạp hàng bên cạnh, một bác trai đang bắc nồi sắt, dầu trong nồi kêu xèo xèo, những viên bột ném vào lật qua lật lại liền trở nên vàng rực, mùi thơm giòn tan bay tới khiến Nha Nha không nhịn được mà vươn cổ kiễng chân nhìn.

Người bày hàng đều bận rộn túi bụi, cái chợ sớm này phải chuẩn bị thật kỹ, lát nữa thôi là những người đi chợ sớm sẽ lục tục kéo đến ngay.

Nha Nha đang nhìn chằm chằm vào lồng màn thầu trắng mập kia mà suy tính, xem lát nữa có thể lặng lẽ đi tới nhặt được vài cái không, bỗng nghe thấy một giọng nói oang oang từ bên cạnh truyền đến: "Trời đất ơi, cô bé nhà ai mà lại trốn ở đây thế này?"

Cô bé sợ hãi rụt vai lại, quay đầu nhìn lại thì thấy một dì mặc tạp dề xanh đang đứng bên cạnh sạp hàng phía sau. Khuôn mặt dì tròn trịa, đôi mắt cười cong cong, đang vẫy tay gọi cô bé rối rít.

Sạp của dì có đặt một cái lò sắt, lửa trong lò cháy hừng hực, bên cạnh bày những chiếc bánh đường chiên vàng óng, hơi nóng quyện với mùi thơm ngọt ngào phả về phía Nha Nha.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương